Thứ Ba, 18 tháng 2, 2014

Số 23-303-2014: Ông về ông lập... chiến khu...!

CHIẾN KHU

Anh Ba vứt cái cặp táp trên ghế hỏi: Bà nó đâu…!

Chị Ba ỏn ẻn: Dạ thưa em đây…

Bà lẹ vậy sao…?

Dạ… em cả ngày chỉ chờ… Hễ anh về đến cửa là em đếm từng bước chân của anh rồi.

Ừa… Bà cho tôi ly Uýt - ki.

Ủa… sao bữa nay anh đòi thứ đó.

Hôm nay tôi đang vui.

Hả… có chi vui vậy chớ?

Là tôi vừa bố trí xong cái vụ thằng Hoàng. Nó khai trương thành công cái “Mắc-đo-nan” ở Sì Goòng rồi.

Vậy hả?. Em vẫn nói mà. Rể mình nó ngon quá trời luôn. "Lý lịch trong sáng, tài năng đầy mình" cơ mà...!

Đâu có. Nó chỉ là thằng “chường mặt” ra chợ trời thôi. Là tôi đó…!?

Ôi anh Ba… anh nói mà em không hiểu gì hết là sao?. Trong lúc vòng vây đang ken dày tứ phía, đạn bắn như mưa, đàn em chết như rạ. Cớ sao…?

Bọn Tàu nó bảo: “Nữ nhơn nan hóa” là hỏng có sai. Là thế này, tôi đã lót ổ xong rồi. Mấy thằng đàn em thân cận cũ đều bị chém chết hết. Nó dùng cái đòn ‘nghị quyết” là tôi “Gú-gồ chấm Tiên Lãng” luôn. Bà nghĩ coi, Vào lúc này tôi còn bảo kê được nữa không?

Chắc là không quá. Xưa giờ chúng đều dựa vào anh hết ráo cả. Nó ăn được thì đều có phần anh đầy đủ mà…

Tôi biết.

Biết sao mà anh không ra tay cứu chúng nó chứ. Chúng nó đứt thì coi như anh cũng thành…cục giò thịt luôn rồi còn gì?

Cứu hả… Cứu sao nổi mà cứu chớ. Bọn chúng hết thời rồi. Này nhá. Dầu khí hết, than hết, rừng hết, cá thì cũng… về tay thằng khác hết rồi. Phải bán cả cái Bô-xit nữa là cùng đường rồi… Vậy chúng nó sống được mấy ngày nữa mà oai chớ?

Em không chịu đâu. Ông từng giàu lên từ cái chế độ này. Cớ sao?

Cớ sao là cớ sao?

Là ý em…

Bà nghĩ một mà chẳng nghĩ hai. Tôi đã lên kế hoạch đâu vào đấy cả rồi. Thằng nào cũng là đàn em của tôi. Chỉ có vài thằng là còn đang do dự. Nhưng rồi chúng cũng sẽ theo tôi hết… Chỉ cần chút xíu thời gian nữa thôi.

Anh nói gì mà khó hiểu vậy ta?

Bà sẽ không bao giờ hiểu. Thế… tự nhiên bà được kết nạp sao. Nếu không là vợ tôi thì còn lâu nhá. Tự dưng chúng nó mang phong bì đến nhà bà sao?

Là … là… em… Nhưng em vẫn lo lắm. Ngộ nhỡ…

Bà khỏi lo đi. Rồi sẽ có một ngày, bỗng dưng từ nam sông Bến Hải trở vào tuyên bố độc lập thì sao?


Hả…. ư… ư…!?

Là lập chiến khu đó. Bà đã thấm nhuần chưa?

Em… em… em…!?

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014

Số 22-302-2014: Câu chiệng cúi từng...!

MẦN LỚN…!

Hội làng đầu xuân mới. Thằng cháu về “vinh quy bái tổ” khoe: Dạ… kính thưa các cụ. Nhà cháu vừa trúng số độc đắc. Cháu vừa chuyển công tác lên... bộ ạ.

Cả họ cùng kêu lên: Hả…!. (Duy mỗi Cụ Cố chỉ há mà không ra hơi…)

Cụ trưởng họ phều phào: Mày lên đó làm chức gì.

Dạ cháu cụ bằng này tuổi rồi. Học có lớp 3 trường làng thì làm đươc chức gì chớ.

Thế thì có chó gì mà oai đâu?

Dạ oai chứ ạ. Chỗ đó nghiêm mật lắm. Hễ ai vào đều phải “xuống xe, xuất trình giấy tờ” hết.

Mịa… cơ quan nhà nước muốn vào ai không phải trình giấy tờ chứ.

Nhưng chỗ này khác hẳn cơ ạ.

Khác gì?

Khách khứa cả năm chả có mấy thằng. Nhưng…

Nhà mày cứ nói toạc móng chó ra là làm ở cơ quan nào?. Ừa… thử coi… Cụ cố vuốt chòm râu ngắn tũn gật gù. Ừa… tao nghe nói Quốc Hội là cơ quan lập pháp. Nơi có quyền lực cao nhất. Vậy mày… ?

Dạ thưa các cụ. Quốc hội chỉ là thứ hai thôi…Bởi ở ta nó luôn luôn phải đứng sau một thứ?

Thứ gì?

Nghị quyết?

Bộ mày tính học bài của bọn Bắc Triều Tiên hả.

Không phải. Là bắt chước bài của… Trung Quốc ạ.


Hết chuyện.

Chủ Nhật, 9 tháng 2, 2014

Số 21-301-2014: Chuyện bên nước... Tàu.

MUỐN RA NÓ CŨNG ĐÉO CHO…!?

Thằng cháu phó bí thơ mời cỗ. Thấy bà vợ bảo: Nó đưa cái thiệp đẹp lắm. Có khi cả xã chả nhà nào có tiền mà in được đẹp như thế.

Tới ngày hẹn, Lão tay chống gậy. Mũ phớt lệch nghiêng trên đầu, Chân giầy tây bóng lộn (mới lấy nước lã lau hồi sớm)… trịnh trọng sang nhà nó. Ôi chời chời… hoành tráng quá, sang trọng quá. Cái rạp bằng khung sắt, căng kín mít vải xanh đỏ tím vàng. Phía trên kết hoa giăng đèn sáng loáng, vừa kín cái sân đình làng... Lão được dẫn lên ngồi mâm trên. Đích danh thằng cháu hầu rượu. Lão hỏi: Hôm nay vui vụ gì mà mày làm cỗ to thế?

Dạ thưa cụ cố. Lăm lay cháu cụ ăn mừng hai vụ luôn thể. Đó là cháu vừa đốn ngã thằng bí thơ cũ giành được cái ghế của ló. Thứ hai là thằng chắt cụ, tức là con trai nhớn nhà cháu chuẩn bị cưới vợ…

Nó lấy con nhà ai?

Dạ… anh ấy sắp lên bí thư huyện. Ló sẽ có tương lai cụ ơi…

Ừa… tao công nhận mày hay…

Dạ cám ơn cụ cố dạy bảo ạ.

À mà này… Tao hơn 40 năm tuổi đảng. Mà ngẫm lại mới thấy mình toàn cống hiến hy sinh. Hàng tháng đều đóng đảng phí đầy đủ đúng hạn, cấm có dám vi phạm điều gì trong 19 điều răn… Ủa… ý lộn, điều cấm... Nhưng hơn 40 năm qua tao toàn cống hiến mà chả nhận được cái gì sất. Tao vẫn nghèo khổ quá đi. Muốn cho thằng cháu đích tôn món qùa mừng nó vừa đỗ đại học mà chẳng có tiền. Vậy là sao…?. Thôi mày cho tao nghỉ sinh hoạt nhá. Tao với bà lão cố mà cuốc cái vườn nhà trồng rau, nuôi gà… đặng mang ra chợ bán lấy chút tiền thêm thắt thu nhập, đặng sinh sống hàng ngày cho nó tử tế chút, được không?

Dạ không được ạ.

Là cớ làm sao?

Dạ thưa cụ cố. Cụ phải sinh hoạt để làm gương cho con cháu. Lại nữa chúng cháu rất cần sự dạy bảo của cụ cố đấy ạ.

Tao già rồi, đầu óc lú lẫn. Lại ngày xưa chả được học hành cho tử tế. Cái thứ lớp ba trường làng như tao thì dạy bảo được ai chớ.

Nhưng cụ cố nhất định phải đi sinh hoạt đều ạ. Cháu cụ làm bí thơ cơ mà.

Thôi tao xin mày. Tao mệt lắm rồi. Cho tao xin.

Cụ có xin cũng không được. Nếu cố tình thì chi bộ, đảng bộ sẽ đưa ra hội nghị nhân dân toàn… xóm tiến hành kiểm điểm theo quy trình. Rồi  đảng bộ sẽ ra quyết định khai trừ cụ… Nếu vậy thì bẽ mặt cháu lắm, không lẽ cháu lại dám thất lễ với bề trên sao.

Thôi tao về viết đơn xin ra vậy. Đằng nào thì tao cũng chết. Chớ hơn 40 năm rồi tao mới biết. Thì ra đảng mình nhiều người giàu nứt đố đổ vách, tiền có đốt cũng chả hết. Trái lại, tao với bao đảng viên khác thì nghèo thấy mẹ đi. Cứ theo mãi mà có được cái gì đâu chớ.


Thằng cháu lẩm bẩm: Địt con mẹ nó. Đây là “đảng cộng sản Trung Quốc”. Chớ nếu đảng khác là cụ cố nhà mình toi mạng rồi…!?


Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

Số 20-300-2014:Chém gió cúi từng đơi: BỮA NAY ĂN GÌ?

BỮA  NAY ĂN GÌ?

Anh ơi. Bữa nay ăn gì. Nhà mình còn mỗi mớ rau “Răm” thôi anh ạ.

Em cứ luộc lên được rồi.

Dưng mờ…?

Địt mẹ nó… Có thế chứ…!

Anh bảo gì?

Ơ… Có bảo gì đâu.

Dưng mờ rau “Răm” luộc thì em không ăn được.

Anh thích thế?

Này anh đang làm gì đấy.

Anh đang đọc báo mạng…!?

Hả… Em cấm anh chát chít với mấy con chó "râm đãng chảy nước..." đó đấy nhá…

Ua… Quá… hay…!

Hay là em ra chợ mua thêm kí thịt heo về luộc cho anh uống rượu  nha.

Có thế chứ…!

Anh vừa bảo gì?

Địt mẹ bọn thế lực thù địch nhá. Địt con mẹ bọn EU, bọn Nhựt Bổn với cả bọn Mỹ từng bị ông “đánh thắng…” kia nhá. Chúng mày đừng cậy chúng mày đầu tư, chúng mày đưa FDI cho các ông nhiều mà đòi lên nước với ông mày nhá… Bố mày cứ nói thế đấy…!

Hả… Từ lúc về làm vợ anh. Em có biết nấu ăn gì đâu. Anh đừng có chửi em vậy chớ?

Địt con mẹ chúng nó nhá… Bố mày đéo sợ thằng nào con nào đâu nhá. Quyền của ông, ông làm đéo gì thì làm, chúng mày đừng có can thiệp vào công việc nội bộ của ông nhá…!?

Hu hu hu… sao nãy giờ anh toàn chửi em vậy…?

Địt con mẹ chúng mày nhá…!

Hu hu hu… Tức quá đi. Ối giời đất ơi. Em đi chết đây…!

Chết mẹ chúng mày hết đi. Chúng mày đừng hòng mà hùa nhau chúng mày lên án ông. Ông đã giả nhời rõ rồi nhá. Bên lước ông cái nhơn quyền nó đéo giống chúng mày tẹo nào đâu nhá. Nhơn quyền bên các ông nhiều đến nỗi chơi không hết, còn đang chạy đầy đường kia kìa…!?

Bà bác sỹ lon ton đến gần: Hả... Ông đang coi cái chi vậy…?

Ủa… bà đó hả. Tôi đang coi cái “cờ-líp” vụ báo cáo nhơn quyền LHQ của đảng ta.

Hả… thế mà tôi cứ tưởng.

Tưởng gì?

Là ông đang chửi đểu tôi.. Hu hu hu. Bỗng bà bác sỹ tròn mắt. Ủa… sao thằng chả nói y như "lồng chấy bí thư" vừa chỉ đạo lúc họp chi bộ tối qua quá vậy. Hả… thằng chả xưa giờ toàn phát ngôn phản động mà. Có khi hắn đang chửi đểu mình sao?. Nghĩ vậy, bà bác sỹ hai tay chống nạnh quát: Hôm nay ông định ăn gì. Nhà chỉ có mỗi mớ rau “Răm” nữa thôi…!. Ông có ăn không thì bảo…!?

Tôi xin bà. Cho tôi ăn thứ đó là tôi hết… nộp thuế luôn đó nha.

Hả… Thế thì bữa nay cho nhịn luôn, khỏi cơm cháo chi hết. Đáng đời bọn phản động chuyên nói xấu đảng của tôi nhá!?



Lão đành ôm can 2 lít rượu 29 lụi cụi ra quán, gọi mấy đĩa thịt chó nóng hổi...!. Thôi thì cũng là qua bữa thôi, chớ biết sao giờ…!. Hu hu hu.

LHD: Mịa... Có vợ đảng viên nhiều khi nó... chó thế đấy. Hu hu hu.!?


Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

Số 19-299-2014: ĐÉO BIẾT...!?

NHÂN DÂN LÀ CÁI GIỐNG GÌ...?

Gã chồng hùng hục đi đi lại lại trong nhà. Thi thoảng lại chửi đổng: Địt con mẹ cả lũ chúng nó… Vợ gã ngạc nhiên lắm nhưng không dám hé răng, sợ gã khùng lên lại ăn mấy cái... đạp. Mãi sau không chịu nổi vợ gã mới khẽ khàng hỏi: Ông bức xúc cái chi?

Địt con mẹ cả lò nhà chúng nó. Có hỏi ông bao giờ đâu mà nó dám xưng xưng bảo rằng đây là “ý chí nguyện vọng của nhân dân” cơ chứ.

Nhân dân có tới gần 90 triệu. Chúng nó không bức xúc, cớ sao ông…?

Nhưng tôi có phải là nhân dân không?

Thì… chắc rồi.

Thế mà tôi sống hơn 60 năm trên đời, chẳng có thằng chó nào nó hỏi lấy một câu. Thế mà chúng nó cứ xưng xưng bảo đây là “ý chí nguyện vọng của nhân dân” là sao?

Ông nói cũng phải. Nhưng cái thứ nhân dân như ông có mơ cũng chẳng có đứa nào nó thèm hỏi đến. Không những thế, ông lạng quạng ra đường. Thấy ngứa mắt là nó ra ngay cái nghị định phải gió gì đó nó phạt luôn cả người “đi bộ đánh võng” là ông toi đời…

Vậy là cớ làm sao. Ở nhà vợ bắt nạt. Ra đường loạng quạng có khi bị chúng nó... phạt. Muốn đòi cái gật đầu rằng tao có đồng ý vụ đó chưa mà… chúng nó cũng đéo thèm để ý… Vậy cái nhà lước lúc nào cũng to mỏ hót rõ hay là “của dân, do dân, vì dân” cái con củ c… gì chứ?.

Ông muôn đời vưỡn là “nhân dân của chế độ XHCN vô cùng tươi đẹp, dân chủ nhất thế giới…” này. Nhưng đéo có thằng nào nó cần biết ông là ai đâu. Rõ chửa…


Nghĩ: Hóa ra xưa giờ chỉ có mỗi con vợ mình nó nói cái gì cũng đúng. Mả mẹ chúng nó… Đau thế...!?


Thứ Hai, 3 tháng 2, 2014

Số 18-298-2014: Chúng mày đi chết hết đi...!

Phần chưa có trong kịch bản

TÁO QUÂN 2014…!? (tiếp)


Ngọc Hoàng “thật” lững thững bước vào điện, khiến toàn thể văn võ bá quan đều… sững sờ. Ngài lớn tiếng quát: Dừng tay. Cho hạ ngay con Y Tế xuống. Cho nó về nhà ngủ với chồng nó đi. Hôm nay mày phải "phục vụ tận tình" cho nó nha. Tao tặng mày chai dầu ăn hiệu "Nep-Tuyn" một lít. Lúc nào cần thì tùy nghi sử dụng nha... Nhớ phải mần cho nó... lét đó. Sớm mai sang văn phòng tao... khám lại. Nếu không hoàn thành nhiệm vụ... trên giao theo chỉ đạo thì... tao sẽ giúp đỡ nhiệt tình nha. Thật ra, tội lỗi của mày không phải do tự mày gây ra đâu…!?

Táo Y Tế quỳ mọp: Em cám ơn anh Hoàng muôn phần ạ. Anh Hoàng muôn năm… muôn năm… đại muôn năm ạ. Mai mốt em sẽ đến tận… nơi để cám ơn anh Hoàng đầy đủ theo “đúng quy trình” đấy ạ.

Khỏi chúc tụng. Mày lượn nhanh cho nước nó trong, kẻo… (lộ)

Bắc Đẩu vội khom lưng vái: Dạ thưa Ngọc Hoàng… “thật” ạ. Cớ sao…?

Nam Tào cũng cúi khom thưa: Ai - em cứ tưởng Ngọc Hoàng bị bệnh… Vậy là cớ làm sao chứ ạ?

Hai thằng kia đứng lên. Nghe ta hỏi đơi: Triều đình này của ai?

Nam Tào và Bắc Đẩu nhìn nhau cùng đồng thanh: Dạ thưa là của Nhà Trời ạ.

Nhà Trời của ai?

Dạ của Ngọc Hoàng ạ…

Tao vừa vắng mặt vài bữa. Vậy mà chúng mày đã làm loạn hết cả là sao?

Dạ thưa Ngọc Hoàng, chúng thần xin nhận “trách nhiệm chính trị” ạ…

Chả nhẽ chúng mày bao năm hầu hạ tao cẩn trọng. Đều cúc cung tận tụy. Một phường chân tay bộ hạ cả. Không lẽ tao lại... vậy sao. Hờ hờ!

Dạ… chí… chí… phải ạ…!?

Nhưng mà tao vừa đi gặp Thánh Ngài về. Thánh Ngài hiện đang buồn rũ cả ra…

Dạ… cứ tưởng mấy bữa anh âm thầm đi nhận chỉ thị bên anh Tập. Nên chúng em ở nhà đánh phải “tự… diễn biến” ạ.

Chúng mày tính làm loạn hả. Tao vừa bị Thánh Ngài đuổi ra khỏi cửa, còn chửi: “Chúng mày đi chết hết đi”

Vậy là sao?

Còn sao với giăng gì nữa hở. Hóa ra bao năm chúng mày ra tay sắp đặt kịch bản, tự tay chúng mày diễn. Tưởng thiên hạ nó ngu hết sao. Tao cứ ngỡ “Đã là đồng chí thì không còn ai xấu nữa”. Bao năm chúng ta đều chung lý tưởng cả… Ai ngờ!?

Dạ thưa Ngọc Hoàng chúng thần đâu dám ạ.

Tao tuyên bố: Từ nay giải tán cái đảng "Nhà Giời". Từ nay cho chúng mày ra “cơ chế thị trường” hết một lượt luôn thế…

Dạ thưa Ngọc Hoàng. Chúng thần xưa nay chỉ biết có mõn... cơ chế nhà Giời. Nay ra “thị trường” thì chỉ có mà ăn… cám lợn thôi ạ.

Tao quyết định rồi. Thánh Ngài bảo: Thật ra cái chủ nghĩa Ma-Le đó nó chết từ năm 1991 rồi. Chúng mày tồn tại đến bây giờ chỉ là khoác áo, là đồ giả hiệu nữa thôi. Diễn trò lừa đảo mãi cũng đéo ai thèm coi nữa đâu. Thôi giải tán luôn đi cho nó… sớm chợ.



                                       (Mai về tao treo... cổ tao tự tử luôn cho rồi)

Nam Tào bỗng lớn tiếng: Giải là giải thế nào chớ. Hậc… hậc… hậc…!? (gã bật... cười đểu)

Ngọc Hoàng quắc mắt: Thằng Nam Tào kia. Mày định mần phản hả?

Dạ không ạ. Thần đâu dám. Nhưng thần chợt nhớ lại... chuyện cũ.

Cũ nào?

Là cái này đây ạ?

Hử…?. Mày đưa cái “Sổ Tử” cho tao là sao?.

Dạ thưa Ngọc Hoàng. Ngày đó ngài đưa thần cái phong bì hơn 1 tỷ đô. Ngài bảo: Tao nhờ mày xóa tên tao và cả dòng họ nhà tao trong sổ tử đi. Bởi vậy ngài và con cháu nhà ngài mới được… đến ngày nay đấy ạ.

Hả… Vậy là… (Nghĩ: Địt con mẹ cả nhà bọn cộng sảng chúng mày nhá. Bố mày bị dính đòn nhà chúng mày mất rồi… Hu hu hu.). Ngài bỗng dịu giọng: Tất cả đều... bình thân. (Tao cũng… bình thân luôn).

Ngài quay sang “Thằng Tèo trông xe” đang cóm róm chúi mặt vào góc tối quát lớn: Thằng "Ngọc Hoàng giả" kia. Từ nay tao phong mày là Ngọc Hoàng chính thức. Mày có công cởi giầy ném vào mặt cả lũ quan chức chúng nó. Mày lại còn treo luôn cái con Y Tế chó dại đó lên… Thật ra thì tất cả chúng nó đáng phải treo cổ hết từ lâu rồi. Thôi… từ nay mày trông coi triều đình thay tao nha.

Thằng Tèo run lập cập: Dạ thưa...!. Thần dân chỉ là tên coi xe dưới hạ giới, một thằng Tèo mạt rệp thôi ạ. Hừ… hừ… Thần sợ quá…. Thần đâu dám ạ…!?

Mày xứng đáng lắm. Cứ coi cái giầy của mày ném vào mặt đám quan lại triều đình chó má chúng tao như thế. Mày đáng mặt làm Ngọc Hoàng lắm rồi. Hơn nữa đây là ý trời. Thằng nào chống lại “Trời Đất, Tổ Tiên, Dân Tộc” thì sẽ bị “Tru di cửu tộc” hiểu chửa. Là chín đời đó mày…!?


Ngọc Hoàng quay người, đưa mắt lướt một vòng điểm mặt tất cả văn võ bá quan. Ngài nghiêm giọng quát: Bãi triều…!


Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2014

Số 17-297-2014: "Thượng phương bảo... kê"

BẢO KIẾM HAY… BẢO KÊ?


Bà bác sỹ khoa sản đang cắm cúi coi TV. Bỗng bà vỗ đùi cái “đách” rồi cười lớn: Chí phải. Anh tổng đúng là đỉnh cao trí tuệ thật rồi. Thế mà đám phản biện nó cứ bảo…!

Bảo gì?

Bảo là anh tổng bị… lú.

Thế không lú thì là cái gì chứ. Không những “tổng” mà còn là “Đại Tổng Lú” nữa là khác ấy chứ.

Ông đừng có phát ngôn phản động nhá. Hôm nay mồng ba tết. Tôi không thèm chấp đâu nhá.

Thiệt sao?. Tôi hỏi bà. Cái gì là “sức mạnh của nhâng dâng bắt nguồn từ sự nãnh đạo của đoảng” thì ý nghĩa nó ra cái éo gì chớ?. Giả sử cứ nói ngược lại dư lày “Sức mạnh của “đoảng” bắt nguồn từ sức mạnh của nhân dân” cho nó lành. Nghe tuy có chưa sáng nghĩa lắm, nhưng cũng còn có tính “hiện thực cách mạng” chút. Nói như anh tổng thế thì chỉ có là “đỉnh cái hũ nút”. Đỉnh của đánh tráo khái niệm, là cái đỉnh… nhí nhố. Bà hiểu chưa?

Ông đúng là Hồ Đồ thật rồi. Từ trưa 30 đến giờ như cái hũ chìm. Toàn phát biểu lôm côm…

Ừa… thì tôi hũ chìm. Nhưng cũng vẫn còn hiểu tiếng Việt đó nha.

Ông đúng là… Trong tay anh tổng nắm quyền lực tối cao. Có anh Bá đới đao hộ vệ với thượng phương bảo kiếm… chấn cuốc. Sợ gì triều đình không vững chứ?

Bà nói một mà chẳng hiểu hai. Xưa giờ hễ triều đình nghiêm kỉ cương. Vua dân đồng lòng lo việc nước. Triều đình trước hết vì quyền lợi của dân của nước. Lo bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ quốc gia. Không hèn với giặc, ác với dân như… mới là nước mạnh. Sức mạnh của dân tộc được kết tinh từ lòng yêu nước, từ sự đoàn kết “Diên Hồng”. Với hàng triệu chữ “Sát Thát” trên cánh tay… Chớ cái thứ…!

Ơ… cái ông này. Ông kể tội ai ở đây?


Tôi chả kể tội ai cả. Đúng là có “Thượng Phương Bảo Kiếm” trong tay thật. Nhưng với triều chính loạn thần. Hôn quân cầm quyền. Bọn xu nịnh ngồi trên cậy quyền ăn cướp, tham nhũng, phá hoại. Cấu kết chặt chẽ với đám giang hồ xã hội đen thành những nhóm  Mafia nhỏ trong một triều đình Mafia lớn, lũng đoạn đất nước. Kẻ hiền trung bị ép rệp, bị tiêu diệt hầu hết như hiện nay thì “Thượng Phương Bảo Kiếm” cũng chỉ là cái thứ “Thượng Phương Bảo Kê” thôi nhá. Nói cho bà nhớ. Dân bây giờ khác rồi. Đừng có múa dìu qua mắt dân mãi nhá… nhá… nhá!