Chủ Nhật, 26 tháng 3, 2017

Số 449-2017 - Thuyết... âm mưu

ĐỘNG CƠ
Lão Độc là người học ngành kinh tế. Tuy chẳng giỏi giang gì, nhưng cũng có đôi chút hiểu câu hỏi của cô Tạ Bích Loan hồi nào: " Động cơ của bạn là gì"..
Nói như vậy thì, bất cứ một hành động, sự việc, hiện tượng khi xảy ra đều có một động cơ nào đó. Nhất là hành động đó là của… chính quyền.
Lão xin hỏi các anh các chị rằng:
- Động của anh Hải khi đục vỉa hè Q1 là gì?
- Động cơ của kẻ chỉ đạo ảnh (# nổ) là gì?
- Động cơ của kẻ chỉ đạo anh "# nổ" là gì?
- Và mục tiêu của kẻ chỉ đạo toàn quốc dẹp vỉa hè là... cái con mẹ gì?
Có ai hiểu được không?. Hay vẫn chỉ là phỏng đoán lung tung theo cảm tính kiểu bầy đàn. Rồi bình loạn lung tung. Rồi chia phe phái đấu tố nhau. Kẻ nói đúng, người bảo sai...!?...?. Vậy xin hỏi các quý anh, các quý chị: "Ai là kẻ thủ lợi"?
Xin nỗi cả nhà các anh, các chị nhá. Các anh, các chị hơi bị... ngu rồi. Bị họ dắt mũi mãi mà đéo biết tỉnh ra. Lại cứ tưởng mình khôn.
Có câu: "Đã ngu dốt, vẫn cố tỏ ra nguy hiểm" (sát thủ đầu mưng mủ).
Anh chị nào chửi Lão Độc thì cứ chửi nghe. Lão nghe tất. Anh chị nào éc Lão thì cứ việc... éc vô tư đi. Bởi từ 350 kết nối. Bi giờ chỉ còn hơn 170 thoai... Lão vưỡn vui vẻ mà chém gió nè.
Bởi phải... biết chăm chú lắng nghe mới thành người được. Các anh chị ạ...!
Mục tiêu của nó đây nè: http://trandaiquang.org/neu-nha-nuoc-khong-thu-phi-bao-ke-se-thu-tien-su-dung-via-he.html

Thứ Năm, 16 tháng 3, 2017

Số 448-2017 - Chém gió... heo may

CHUYẾN TÀU CUỐI CÙNG

Ối anh ơi, tàu đâm vào đá ngầm rồi. Nó sắp chìm. Cứu em với…

Anh kiếm được tấm ván đây rồi. Nhưng chỉ đủ cho một người thôi. Em leo lên đi…

Thế còn anh?

Anh vẫn còn… chịu được. Em cứ leo lên đi. Em là lẽ sống của đời anh, tình yêu của anh. Em phải sống…

Anh ơi, anh thế nào rồi?

Anh… lạnh… lắm… Em sao rồi?

Sao tiếng anh nhỏ thế?

Anh… s…s..ắp…ắp…. Ráng sống nhé em, tình yêu của anh…!.

Đó là câu chuyện tình đẫm nước mắt trên con tàu Titanic năm xưa.

***

Chị tổng thất thanh: Anh ơi… tàu sắp chìm rồi. Anh là chủ con tàu này. Anh có trách nhiệm phải cứu nó, cứu sinh mạng mọi người chứ…

Em yên chí. Anh đang lãnh đạo toàn diện triệt để ở đây. Đứa nào qua mặt anh là chết với anh, hiểu chửa?

Hiểu…!. Dưng mà Tàu sắp chìm. Anh xuống dưới đáy biển mà lãnh đạo à?

Để anh xử lý. Thằng nào khác ý anh là chết với anh ngay.

Ừa, vậy anh xử lý đi. Chị tổng quay ra lẩm bẩm: Mả bố nó. Tàu sắp chìm, sắp chết cả nút đến nơi rồi. Còn xử lý cái mẹ gì chứ.

Ừ. Để anh triệu tập họp BCT khẩn cấp, rồi ra nghị quyết cái đã. Rồi còn triển khai trong toàn đảng. Phen này anh quyết liệt anh chỉnh đổn đảng, chống suy thoái, chống tự diễn biến cho em coi.

Chị tổng thò cổ ra ngoài trời tối đen như mực lẩm bẩm: Ối giời. Tàu chìm đến đít rồi còn lo họp với nghị quyết cái mả mẹ gì nữa chứ. Chị quay lại hét lên: Chết đến đít rồi, lo mà thoát thân đi. Anh hiểu chửa…!

Dòng nước  băng băng ào vào phòng. Chỉ vài giây đã ngập kín. Chị tổng đứng ngoài của bị nước cuốn đi mất tích. Bên tai chị còn nghe loáng thoáng tiếng anh tổng: Ặc… ặc… Tàu chìm thì chìm, kệ mẹ tàu. Bố chỉ cần đảng của bố còn sống là OK rồi…!?

Oăc… oặc… rồi… im luôn.

Thứ Ba, 14 tháng 3, 2017

Số 448-2017 Chuyện ở quê

CHUYỆN Ở QUÊ

Hổm rồi quề quê ăn đám giỗ. Gặp thằng chắt. Thấy mặt nó có vẻ trầm trầm. Lão hỏi. Này chắt. Nhà mày có chuyện gì phải không?

Dạ thưa… Đúng là chẳng có gì giấu được cụ. Chắt đang có chuyện cần giải quyết…!

Ờ… Tao nghe hình như chuyện gia đình mày thì phải?

Dạ… Thằng chắt cúi mặt thở dài… Thưa cụ. Cũng sắp xong rồi. Đã qua hai lần hòa giải. Vợ chắt không chấp nhận, cứ nằng nặc đòi ly hôn. Trước đó cô ta mang hai con bỏ về nhà bố mẹ đẻ cả nửa năm rồi.

Ừa… Giữ người ở lại chứ ai giữ người dứt áo ra đi. Tình vợ chồng ăn ở với nhau đã hai mặt con. Dứt áo ra đi là chuyện cực chẳng đã, nào ai cam đành chứ. Nhưng nghĩ lại thì chắc chắn phải có nguyên nhân gì đó không giải quyết được, hay bị ai đó lợi dụng rồi khống chế nó, ép nó phải làm vậy đây... À mà này. Thấy con gái bỏ nhà chồng về nhà bố mẹ đẻ mà ông bà ấy không can ngăn hay bảo ban con làm điều phải đạo, mà lại còn chứa chấp là sao?. Gia phong nhà đó có vấn đề rồi.

Dạ, chắt cũng nghĩ thế. Nó lại thở dài: Hôm rồi, chắt ra trường mầm non đón hai con của chắt về ăn giỗ. Vợ chắt dứt khoát không cho. Chắt đành phải nhờ cô hiệu trưởng can thiệp mới đón được hai cháu. Vừa ra đến cổng trường thì vợ cháu chạy ra ngăn cản. Còn bô bô tuyên bố “Đó không phải con của anh. Mà là tôi đi kiếm…!?”.

Thằng chắt mới ôn tồn bảo: À… thì ra là vậy. Bao năm tôi đi làm kiếm tiền nuôi cô học tới cao đẳng, rồi đại học giáo dục mầm non. Để cô đi… Chưa nói hết câu, vợ cháu nhảy lên cào cấu vào mặt cháu trước đông đảo người dân (cũng đi đón trẻ tan học) cùng các cô giáo trong trường. Chả là vợ cháu dạy mầm non tại trường đó mà. Được sự can ngăn của mọi người. Chắt mới đón được con về nhà. Nghĩ chẳng có chuyện gì xảy ra nữa. Ai ngờ chỉ mươi phút sau đã thấy mấy anh công an xầm xập đến nhà, yêu cầu lên xã làm việc. Chắt bảo: Tôi không có tội gì sao bắt tôi lên xã chứ?

Một anh giải thích: Đây là mời lên làm việc. Có người tố cáo anh bóp cổ vợ anh đến chết ngất ở trường… Chắt cụ thoắt buồn. Vợ chắt vốn xưa nay thể trạng yếu, hay ốm đau vặt. Hễ cứ khóc một lúc thì lăn đùng ra ngất xỉu vì… thiếu dưỡng khí. Chắt đành theo các anh công an lên xã. Tại đó họ cho biết cháu phải làm bản tường trình sự việc. Nghĩ mình không có lỗi gì nên chắt ngồi viết tường trình nêu rõ sự việc như đã kể trên. Sau một giờ ngồi tại công an xã chờ họ đi xác minh sự việc tại trường mầm non của xã, nơi vợ chắt làm việc. Mọi chuyện vỡ lẽ. Thì ra do không ngăn cản được việc chắt đón con chắt về nhà. Nên vợ chắt lủi vào lớp học ngồi khóc bù lu bù loa một hồi rồi… ngất xỉu.

Ừ… kể thì cũng có phần không đẹp đẽ gì. Nhưng đàn bà ý mà. Cái thói lăng loàn kiểu hàng tôm hàng cá ấy. Không giải quyết được việc gì thì ăn vạ, tìm cách đổ tội cho người khác… Thiệt tình.

Nhưng có điều là chắt thấy lạ. Đó là sự việc xảy ra ở trường con chắt học chỉ mới vài chục phát mà công an xã đã tìm đến nhà chắt ngay được. Sao họ sốt sắng quá vậy?. Lẽ ra khi nhận được thông báo. Họ phải điều tra sự việc rõ ràng. Rồi mới mời đương sự đến làm việc chứ. Đằng này…

Như vậy, chắc chắn có thế lực nào đó bên trên sai khiến họ rồi… Mày không nhớ rằng bố vợ mày đang làm bí thư xã à. Bí thư là to nhất ở địa phương. Ông ta có thể sai khiến công an xã mà. Và họ không thể từ chối. Tuy cách làm của họ chưa đúng trình tự, nhưng coi vậy họ cũng có phần thẳng thắn xử lý vụ việc chứ không thiên vị bên nào…

Dạ… Chắt cũng nghĩ vậy, nên…

Lão vuốt chòm râu khẽ thở dài. Không ngờ đến tận bây giờ là năm 2017 rồi. Đất nước đổi mới tới hơn 40 năm. Mà thói cường hào ác bá vẫn còn tồn tại ở quê hương mình. Dù dưới hình thức nay hay hình thức khác, thì điều đó vẫn cũng đã xảy ra. Cũng không chỉ riêng ở quê mình đâu chắt ạ.

Bữa nay, ngồi kể lại chuyện buồn của thằng chắt. Lão vẫn cảm thấy bùi ngùi. Nó là đứa ngoan, chịu thương chịu khó đi làm kiếm tiền về lo gia đình. Vợ nó là thứ gái ăn chơi, không biết làm gì. Chỉ lo son phấn bự mặt rồi ăn mặc đẹp để chưng diện. Mẹ chồng làm ruộng mà nó đâu có mó tay vào việc gì. Thậm chí mẹ chồng nó còn phải phục vụ cho mẹ con nó việc nội trợ… Thế đấy. Đất nước này còn lâu mới là đất nước đáng sống, mới hạnh phúc, như người ta từng khoe khoang được…!?


Chủ Nhật, 12 tháng 3, 2017

Số 447-2017: Chém gió chủ nhật "MÓN CANH... HỔ LỐN"

MÓN CANH… HỔ LỐN

Buổi tối, bà vợ hì hục nấu món canh đãi chồng. Lão đi bộ thư giãn về đến nhà, tắm rửa xong thì cơm chiều cũng vừa dọn lên. Ngồi xuống mâm, rót chén rượu “nút lá chuối”, chít một tợp, nhón hột lạc rang còn nóng thơm phức, bỏ vào miệng nhai rồn rột… Thấy sướng.

Nhìn bát canh vợ nấu thấy lạ, mới hỏi: Em nấu món canh gì đây?

Vợ cười nhỏn nhẻn: Là món canh … mọi ngày anh vẫn ăn đó mà.

Ý anh hỏi là món canh này tên gì?

Món canh này được nấu bằng khá nhiều thứ đó.

Em kể anh nghe coi những thứ gì nào. Lão lấy thìa múc một chút canh đưa lên mũi ngửi rồi nếm thử. Vị canh rất lạ, rất khó tả.

Vợ Lão nhoẻn cười: Được không anh?

Được… Canh vợ nấu bao giờ chả… được. Lão vội quay đi khẽ nhăn mặt nhủ thầm: Địt mẹ canh đéo gì mà mùi vị như cứt gà phơi ba nắng. Đéo nuốt nổi…!?

Vợ Lão thé thọt. Đây là món canh đặc biệt đã có từ 87 năm về trước. Nó được viết thành sách từ hơn 40 năm qua. Thành phần bao gồm:  Hương vị “kinh tế thị trường định hướng  XHCN”. Thêm vào chút bột “nhà nước pháp quyền XHCN”. Nêm thêm chút màu mè hoa lá “xã hội công bằng, dân chủ, văn minh, của dân, do dân”. Và sau cùng được nấu trong cái nồi “Chủ nghĩa Ma-Le”. Nấu trên ngọn lửa “Lãnh đạo duy nhất, triệt để, toàn diện…”. Không cần mắm muối, bột nêm hay bột ngọt các loại. Chỉ cần mang phơi đủ ba nắng là thành. Đó gọi là “MÓN CANH HỔ LỐN”. Anh hiểu chưa?


Cám ơn em. Bao năm nay ăn cơm em nấu. Giờ anh mới hiểu ý nghĩa của món canh tuyệt hảo này. Quá tuyệt vời. Món canh hổ lốn muôn năm, muôn năm, muôn năm. Vợ  anh cũng… muôn năm, muôn năm và… muốn nằm lắm rồi… Phải hông?

Thứ Năm, 15 tháng 12, 2016

Số 446-2016 - Tây cũng... ngọng?

CÁI… ĐỆCH.

Tổng thống Mỹ điện đàm với anh thủ xứ Vịt. Khi ngỏ lời về quan hệ bai nước trong tương lai. Anh Thủ xứ Vịt sau một hồi “trình bầy hoàn cảnh” thì buột miệng nói “Cờ lờ mờ vờ, cờ lờ vờ”

Ngài Trăm quay sang gã thứ kí hỏi: Nó nói gì vậy mày?.

Gã thư kí ngẩn mặt ra một hồi rồi khẽ lắc đầu: Dạ… em không hiểu nó nói cái gì ạ.

Ừa ha… Mày giỏi tiếng Vịt mà sao không nghe lỏm được nó là cái gì à?

Dạ có..

Có thì nói đi…!

Dạ em nghe dân xứ Vịt nó bảo rằng đó là “cái lồn mẹ vợ” nó ạ.

Đệch… Tao cầm đầu giới “Shâu – bít” Mỹ. Tao chơi toàn hàng ngon. Mẹ vợ nó già cóc đế. Điện nước làm éo gì còn mà mời tao chơi….!. Hừm…!

Thế còn…?

Dạ còn cái “Cờ lờ vờ” đó chính là “Cái lồn vợ” nó ạ…!



Ối giời… cái đệch. Vợ nó bi giờ… thuộc loại éo còn xài được mà nó còn đi mời tao nữa… Đệch… ngôn ngữ bất đồng thế này thì nguy hiểm quá. Tao đéo hiểu chúng nó nói gì. Mau truyền một thằng Vịt Kìu chánh hiệu vào đây làm trợ lỹ cho tao. Chứ kiểu “Cờ lờ…” nhiều thế này thì bố thằng tây cũng ngọng luôn. Ua, bỏ mẹ… tao lại nói sai rồi. Tao là tây chính hiệu cơ mà…!?

Số 445-2016 - CHÚNG... CƯỚP NHAU.

CHÚNG… CƯỚP NHAU.

Lặng mà coi chúng đánh nhau
Thằng chết thằng khiêng rất đượm màu (máu)
Thằng khôn trốn vội sang “giãy chết”
Thằng tham ở lại thấm đòn đau.

Tiền bạc cả đời tham nhũng được
Cất vào hầm hố, gửi nước ngoài.
Chúng đói làm sao mà nhịn được.
Phải cướp về nuôi “nhóm của mình”

Phen này ông quyết đi buôn hóm (hòm)
Thiên hạ khối đứa bỗng… quy tiên.
Cái nhà cộn sảng luôn tô vẽ.
Màu mè hoa hoét đến là… kinh.

Chỉ khổ dân ta nghe biển chết.
Biểu tình đòi sống chúng nó vu,
Phản động, không chịu theo quyền đẻng.
Thôi thì đành cứ chịu… vô tù.

Nhưng giời có mắt đâu không biết.
Hết cướp của dân, chúng cướp nhau.
Cả lũ độc, tàn theo lịch sử.
Năm nay chắc chắn chúng sẽ… tan.


15/12/2016

Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2016

Số 444-2016 - Chạy và... chọt (tiếp theo)

Phần 2: CHỌT…!

Chế độ ta nó vậy. Cái vụ chạy chọt đã trở thành chuyện “cứ như là đúng rồi” ấy. Hễ cứ sắp đến mùa thi tuyển công chức hàng năm. Những thông tin về “đường dây chạy công chức”, truyền tai nhau tới tận từng làng quê, lối xóm. Biết là đi thi có điểm cao vẫn… trượt, bởi những quy định khó hiểu nào đó mà người thi không biết hoặc chưa hiểu... Bất cứ ai nếu muốn có công chức đều phải chạy. Đám ngu bị lừa bao năm nay. Giờ thành khôn bèn lập đường dây chạy…!!!???.. Chúng đều biết, ai có con học xong các trường, nhận tấm bằng tốt nghiệp trở về chờ xin việc thì đều phải… "chạy là cái chắc"?

Thế mới nói. Năm 2016. Làn sóng chạy công chức lan tràn. Khiến đứa cháu nằng nặc đòi mẹ phải… chạy cho nó. Và chuyện bắt đầu từ đây… Ông bạn già thở dài. Khổ cho mẹ nó. Cả đời chỉ biết làm ruộng. Vất vả quanh năm mới đủ ăn, vẫn nghèo xơ xác. Nó vẫn cố lo cho con được ăn học, cũng đạt được tấm bằng “cao đẳng mầm non”. Nên suốt đời vất vả thế, mà có dành dụm được đồng nào đâu. Thấy con đòi chạy. Vì thương con. Lại lo họ hàng làng xóm bảo là không biết lo cho con. Thế là nó đi vay khắp nơi mới đủ số tiền ứng trước. Cả trăm triệu chớ ít gì…

Vậy rồi sao?.

Hơn nửa năm trôi qua kể từ khi giao tiền. Mới vỡ lẽ rằng đã đến nhầm chỗ. Thế là cuống cuồng đi đòi lại tiền…

Thế có đòi được không?

Có… nhưng chỉ đòi được một phần. Số còn lại thì thằng đó toàn hứa rồi… không trả. Bỏ cả việc đồng áng. Đi đòi mãi mà vẫn không được… Cô nó nhiều bức xúc, bởi chỉ nghe thằng đó… hứa. Quay đi ngoảnh lại mà cũng đã gần một năm qua rồi.

À thì ra là vậy. Tôi biết. Trong một trăm thằng làm vụ này. Thì có tới chín mươi chín thằng lừa đảo. Những người dại dột bị chúng lừa mất tiền là rất phổ biến…  Lúc nãy ông nói muốn nhờ tôi một chuyện, là chuyện gì vậy.

Nhờ ông đưa lên phây-búc mấy cái giấy tờ liên quan vụ này giùm tôi.

Tưởng gì. Chuyện nhỏ. Tôi có chơi phây-búc từ nhiều năm. Cũng có khá đông bạn bè giao lưu. Tôi đưa lên đó, chắc chắn bạn bè của tôi sẽ “shar” rộng rãi ngay.

Vậy tôi nhờ ông giúp cho em tôi nhá. Nhà nó nghèo. Số tiền đó tuy không lớn. Nhưng với nó là cả một gia tài, biết bao giờ mới kiếm được. Bữa gặp tôi nó bức xúc lắm. Muốn bảo mấy người nhà nó đến tận chỗ thằng kia làm to chuyện. Tôi khuyên nó hãy bình tĩnh. Mình đi đòi tiền thì phải kiên nhẫn. Mình làm thế là tự chuốc lấy cái sai. Xông vào nhà người ta bao giờ nó mới xuất hiện. Nếu làm quá thi họ báo công an can thiệp. Mình từ cái phải, không khéo trở thành trái, thành vi phạm pháp luật hình sự, tội “gây rối trật tự công cộng”

Ông nói phải. Tôi sẽ giúp ông đưa chuyện này lên “phây-búc”.  Để cho mọi người biết rõ vụ việc. Biết rõ mặt thật của cái thằng tự nhận là cán bộ, có chức vụ hẳn hoi, mà vẫn đi lừa đảo, ăn chặn cả tiền bạc của người nghèo… Làm "dăng há" mà đéo có "dăng há". À mà tôi hỏi thêm. Ông có hình ảnh thằng đó không?

Có chứ. Đứa cháu còn ghi âm cả mấy lần giao tiền nữa.

Ua... thật là "vi rượu". Vậy thì thằng này chết chắc. Ông yên tâm đi. Thôi, ông ở đây chơi với tôi vài ngày. Tôi kiếm vài món nhậu, đặng mình tâm sự chuyện rông dài…

Ừa… Cũng lâu quá tụi mình không gặp lại. Cũng là…


Ông cứ yên tâm. Tôi hứa giúp là sẽ giúp. Mấy thằng lừa đảo như này phải trừng trị. Để nó biết thế nào là “nhân - quả”. Nói thật với ông. Cái đám quan chức bây giờ, từ trên xuống dưới có thằng nào tử tế đâu. Rặt một lũ lưu manh lừa đảo không hà… Chuyện đâu còn có đó. “Muốn nhanh thì phải từ từ”. Nghe chuyện của em ông. Tôi cũng lấy làm phiền lòng. Âu cũng là giúp ông, giúp cho xã hội bớt đi một tên quan chức lừa đảo, tráo trở... Kể cũng là một công đôi việc. Ông ạ…!