Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2015

Số 419-2015 CÁI ĐỒ... CÁI ĐỒ LỘN GẰM...!

NÓ TÊN LÀ THẰNG… LỘN GẰM…!

Thằng bạn của Lão thuộc diện siêu giỏi. Nó được nhúp về TW làm phó thanh tra. Khi nhận chức nó mới nhận ra thằng chó từng ăn cắp công quỹ, từng chia phần với khách hàng làm mất uy tín thương hiệu của doanh nghiệp lại ngồi ghế “chánh thanh tra”. Hắn thắc mắc mới hỏi sếp: Tôi làm giỏi. Tại sao tôi chỉ làm phó cho thằng không biết gì mà bỗng dưng lại làm sếp của tôi…!?

Thế anh hỏi chú. Lợn rừng có con đầu đàn không.

Vụ đó em công nhận. Nhưng lợn thì muôn đời chỉ là lợn thôi. Nó không biến thành rồng được đâu. Loại như mấy thằng này chúng không làm gì mà cứ hưởng lợi, cứ vơ vét mang về nhà mình không hà. Bọn lợn nó không nhận họ hàng đâu.

Này… thằng chú. Mày vừa chửi đểu anh đấy nhá… Mày có tin không. Mày nói “phạm húy” thế là có ngày mày bị sa thải đó… Anh không cứu mày được đâu.

Thằng bạn lột ngay đồng phục bước ra khỏi phòng. Nó dừng bước ở cửa ngoái lại: Nhưng sếp phải cho em biết nguyên nhân chớ.

Thôi thì chỗ tình nghĩa. Tao nói thẳng cho mày biết. Mày giỏi thật. Nhưng mày không phải là đảng viên. Hiểu chửa.

Ua… Đkm mấy thằng như anh nhá. Em đi đây. Các anh cứ ở lại mà “toàn diện triệt để với duy nhất” đi nhé. Thế anh đã mua nhà bên Mỹ chưa…!?

Ơ thằng đệ… mày lại chửi đểu anh nữa rồi. Loại như anh đâu đủ tiền mần vụ đó…!. Hắn xuống giọng van nài. Chú phải thông cảm cho anh chứ. Chúng nó toàn con ông cháu cha, toàn hàng gộc cả mà. Nhưng anh cần người làm việc...!

Nhưng em không cống hiến trí tuệ cho mấy thằng vừa ngu vừa dốt nó hưởng trên đầu em. Thôi… em đi đây. Mà em cũng xin nói thật với anh. Các cụ ta có câu “nói thật mất lòng”. Mấy thằng đó chỉ đáng... “lộn gằm” thôi.


Ơ… Đkm thằng đệ mày dám đọc tên thánh ngài anh ra mà chửi hả… Anh đéo thèm bảo vệ mày nữa đâu…!?. Mày biến ngay đi. Đkm thằng này thế mà mất dạy quá...!


Số 418-2015 Xin làm người xa lạ





Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2015

Số 416-2015 - CHUYỆN TỬ TẾ THỜI XHCN

CHUYỆN TỬ TẾ THỜI XHCN

Khoảng gần 7 giờ sáng ngày 25/8/2015, tức ngày 12/7 cô hồn. Lão ra một cửa hàng thuốc tây quen biết mua thuốc. Gần đến nơi thì xảy ra chuyện. Một cháu gái khoảng hơn 10 tuổi, đi một chiếc xe đạp từ trong một đường nhỏ vượt sang đường lớn rất nhanh. Nhìn cháu mặc đồng phục học sinh. Lão nghĩ chắc cháu rất vội vì sắp đến giờ vào lớp. Vừa qua giữa đường thì xe cháu gái quyệt vào đuôi một chiếc xe máy đang đi khá chậm. Trên xe một chị phụ nữ chở 2 cháu nhỏ cỡ tuổi mẫu giáo. Xe máy không có vấn đề gì. Nhưng cháu gái đi xe đạp thì đổ xe, ngã rách đầu gối chiếc quần đồng phục và xây sát nhẹ, rớm máu. Cô chủ quán bán thuốc Lão quen chạy ra đỡ cháu vào lề đường. Lấy bông cồn rửa vết trấy xước và băng lại cho cháu. Lão đỗ xe máy, dắt xe đạp của cháu vào lề đường… Lão nghĩ mình và cô chủ hàng thuốc đã làm được một việc tốt, có ý nghĩa.

Nếu sự việc chỉ như thế thì chẳng có gì để nói. Nhưng ngày hôm sau Lão đến hiệu thuốc thì cô chủ hàng thuốc phân trần. Mới hôm qua bố của cháu bé ngã xe đã đến cửa hàng của cô gây sự chửi bới bằng những lời rất khó nghe. Khi được cô và dân phố xung quanh nói rõ sự thật thì anh ta quay sang chửi rồi vu cáo cô bán thuốc là người quen của người đi xe máy đã làm ngã con anh ta… Ra về anh ta còn dọa cô chủ hàng thuốc rằng hãy cẫn thận có ngày gã… chém chết.

Nhớ hồi cách nay khoảng hơn 10 năm. Lão Đồ làm việc ở một DNNN thuộc TW. Có chi nhánh tại thành phố quê Lão. Bữa đó đến phiên trực cơ quan. Đúng 7h30 tối là người mới phải đến nhận ca trực. Một đồng nghiệp của Lão đành phải lên đường mặc dù trời đang mưa rất to. Sấm chớp ầm ầm… Ngang đường anh gặp một vụ tai nạn giao thông. Anh dừng lại móc điện thoại gọi côn an… rồi tiếp tục lên đường đi nhận trực. Mấy ngày hôm sau bỗng có côn an đến cơ quan gặp lãnh đạo và anh được ngồi giữa 2 đồng chí côn an được “Xít đờ ka” chở đi… Cứ như vậy mấy ngày là một lượt như thế… Cả cơ quan nháo nhác không hiểu chuyện gì. Họ nhìn anh ta với ánh mắt đầy nghi ngờ và dò xét. Coi anh như tên tội phạm nguy hiểm. Mặc dù chả biết anh tội gì… Mãi sau mới hay, một trong mấy nạn nhân của vụ tai nạn đó là con ông giám đốc sở giao thông tỉnh. Thằng này ăn chơi bờ bụi, nghiện ma túy nặng… Nhưng…!?

Đến đây thì ai cũng đã hiểu rõ câu chuyện. Lão chỉ còn nói với cô chủ cửa hàng thuốc tây một câu cuối cùng rằng “thật là làm phúc phải tội”, và khuyên cô chủ cửa hàng thuốc tây cho qua đi. Cô cười cười bảo: Bác ạ. Cỡ như cha con nhà đó thì sau này có gặp vận hạn thì đừng có trách người ta không cứu giúp…

Lão bảo: Dù sao thì trong lúc khó khăn hoạn nạn. Một hành động chia sẻ là một nghĩa cử đẹp, nên có… Miễn lương tâm mình không xấu là được, cô ạ…

Mới hay. Con người sau gần trăm năm được sống, được dạy dỗ chỉ bảo dưới bàn tay lãnh đạo “tuyệt đối toàn diện” của đảng và của một nhà nước pháp quyền XHCN vạn lần tươi đẹp, như người bố của cháu bé đã thể hiện rất đúng bản chất của nền giáo dục đó.

Lâu nay, có một số đồng chí lên mạng viết stt chê bai người Việt ta thiếu văn hóa, thiếu lòng nhân hậu, thiếu tình thương với đồng loại… thì không có gì sai cả. Nhưng nếu đó chỉ là mượn chuyện để rao giảng lòng tử tế, hay tuyên truyền chánh chị thì cứ nghĩ cần phải coi lại động cơ của họ đi là vừa. Con người XHCN đã đến lúc lòng tin vào đảng, nhà nước và pháp luật, lòng tin vào lương tâm của con người đã mất hoàn toàn như hiện nay. Họ hành xử như bố của cháu bé cũng là dễ hiểu thôi. Không thể đánh giá họ vô văn hóa, hay hành vi côn đồ, xử sự vô lý… một cách khơi khơi cho được.

Và cái căn bản là Lão, cô chủ cửa hàng bán thuốc cũng phải suy nghĩ kĩ một khi mình hành động vì lương tâm và lòng nhân hậu.



P/S: Sau cái stt này, Lão nghĩ sẽ có một vài đồng chí “Rân trủ cuội” sẽ ném đá nhà Lão. Tuy nhiên sự thật vẫn rất trớ trêu như thế. Mấy kẻ cơ hội, mượn danh thường vẫn vậy. Và rất may mắn cho dân ta. Những người nhân hậu, giàu tình yêu thương trong dân ta vẫn còn rất nhiều so với đám cuội đó.


Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

Số 415-2015- Truyện ngắn HOA BÈO TÍM (tiếp)

HOA BÈO TÍM - (tiếp)

Có tiếng nước khua nhẹ phía bên. Chiếc thuyền nan nhỏ ghé sát bờ đầm. Vầng sáng từ chiếc đèn soi quét loang loáng. Một dáng người nhỏ thó nhưng nhanh nhẹn bước lên, xoay người cột sợi dây thừng vào cọc… Căn lều nhỏ như tối lại dưới cái bóng của Hưng.  Dường như Hưng không ngạc nhiên khi nhìn thấy Lụa. Anh lặng lẽ ngồi xuống mép sạp, định bật lửa châm vào chiếc đèn bão treo trên cột chòi. Lụa thì thầm: Thắp đèn làm gì hở anh. Ngồi dưới trăng thế này thích hơn… Ánh trăng chênh chếch soi mờ gương mặt khắc khổ đầy vẻ phong sương của Hưng. Mới mấy năm thôi, nom Hưng khác nhiều quá. Em về hồi sáng, nhưng bận việc, giờ mới… Tiếng Lụa nhè nhẹ như tiếng gió. Ừ… Giọng Hưng khàn đục. Vậy là em đã tự tìm đến đây. Anh tưởng… Em không… Lụa chợt im bặt. Giọng cô như nhòe đi… Mới mấy năm thôi, có gì mà phải làm ra vẻ xa lạ thế. Em mới về hồi sáng nay thật mà… Ừ, anh biết. Cái Thảo mới bảo với anh hồi tối. Anh không vui à… Không… có… À anh… Thôi chả cần đâu, miễn là anh còn nhớ đến em là vui rồi, cứ phải cay nghiệt thế để làm gì. Không… anh không cay nghiệt. Em nghĩ là anh hẹp hòi thế sao… Lụa thảng thốt: Không…!

Lụa lặng thinh. Cũng vào cái đêm trăng sáng đến rạo rực như đêm nay. Cũng bên bờ đầm ngăn ngắt hoa bèo tím cách mấy năm về trước. Lụa run rẩy trằn mình trong vòng tay của một người con trai. Nỗi sợ hãi bâng quơ ban đầu vụt qua đi thật nhanh, nhường chỗ cho những cảm giác mới lạ xâm chiếm. Cái anh chàng Hưng khờ khạo còn run bắn khi bàn tay mềm ấm của Lụa luồn vào dưới bụng… Mới đấy mà đã bốn năm rồi… Lụa thì thầm: Sao anh ngồi xa thế?  Không… Anh sợ…? Sợ gì chứ? Tiếng Lụa ráo hoảnh. Cô nắm tay Hưng kéo mạnh. Hưng dường như không còn sức lực để cưỡng lại. Anh ngã nhào úp mặt trên cặp đùi trằng mịn nóng sực của Lụa. Mùi da thịt con gái ngầy ngậy xộc vào mũi làm anh ngây ngất. Hưng cố tình giấu mặt mình trong đôi bàn tay mềm ấm dịu dàng của Lụa. Lụa ngã đè lên cánh tay Hưng. Một lần nữa Lụa cảm nhận được toàn thân Hưng rúng động. Trời ạ. Gã đàn ông gần ba mươi mà vẫn… Lụa xoay người ghé mặt mình sát vào mặt Hưng. Mùi thơm da thịt đàn bà một lần nữa như một liều thuốc mạnh. Hưng vội vã ôm ghì tấm thân nóng bỏng của Lụa. Đôi vú căng tròn được cô cố ý thả rông áp mạnh vào vồng ngực trần của Hưng. Đôi núm vú giờ đã cứng đanh cứ liên tục cọ đi cọ lại khiến Hưng rùng mình. Một cô gái điếm dày dạn phong sương bỗng trở nên mơ mộng ngây thơ dường ấy. Vẫn cái cách ấy, vẫn bàn tay run rẩy như thế. Dường như bàn tay ấy hơi ngập ngừng khi rón rén quờ quạng xục tìm vào từng góc tối trên thân thể người đàn bà… Cái cảm giác mơn man buồn buồn như mơ hồ xa xăm chợt tìm về trong Lụa. Cô mở lòng chiều chuộng Hưng. Gã đàn ông vụng về trườn lên người Lụa, toàn thân gồng cứng. Hưng quằn quại như con rắn nước rồi bỗng hực lên một tiếng khô khan. Luồng hơi nóng ngần ngật tuôn trào vào thân thể Lụa, dìu cô ngang qua khoảng tối chòng chành vụng dại. Lụa run rẩy trong cảm giác vừa quen thuộc vừa như mới lạ… Ánh trăng vằng vặc xiên qua mái lều cũng lắt lay đồng lõa. Hưng không có cái mạnh mẽ hoang dã như Hào. Nhưng cái cách của Hưng mang đến cho Lụa sự khoái cảm đầy ắp và rất thật. Hào thì ồn ào, cuồng dại, thật đấy mà như giả đấy, lập lờ như là có lại cũng như là không…?

Bao giờ em đi? Mai… Tiếng Lụa thì thào. Sao không ở thêm mấy ngày nữa… Em…!. Lụa chợt nhớ đến căn nhà nhỏ Hào thuê trong con ngõ nhỏ ngoại ô. Buổi đầu tiên đến ở, Lụa ngạc nhiên hỏi: Sao mình phải ở đây…? Hào nhếch cười bảo: Thì ở đây chứ sao? Sao là sao? Lụa hơi gắt. Ở đây là lý tưởng nhất rồi đấy. Vừa kín đáo, vừa yên tĩnh. Không ai có thể ngờ được. Nghề nghiệp đã luyện anh thành loài thú ăn đêm. “Nơi hầm tối nhất là nơi sáng nhất. Nơi anh tìm ra sức mạnh của tiền”. Em hiểu chưa. Dạ hiểu…!

Lụa xoay người ôm ghì lấy Hưng. Em muốn đêm nay giành trọn cho anh. Mai em phải đi rồi. Hưng thở dài… Sao vội thế…? Em không thể. Em còn công việc… Em…! Lụa chợt nín bặt… Cô không thể cho Hưng biết về thân phận của cô hiện giờ. Em lên đó làm nghề gì…? Hưng hỏi ráo hoảnh? Em... bán… hàng thuê?. Được bao nhiêu một tháng? Hai triệu, có tháng hơn… còn tùy nhà chủ, tùy đắt hàng hay vắng khách… Hai triệu thì sao mà đủ sống chứ? Em cố gắng dè xẻn mà. Hay về đây ở với anh đi. Dù anh không giàu có, nhưng cũng chẳng đến nỗi nào đâu. Nhưng…! Tiếng Lụa mất hút vào trong tiếng gió. Mấy cánh lá chuối lại cọ vào nhau sột soạt như cào cấu. Câu chuyện chợt ngừng ngang. Lụa làm sao có thể về đây chứ. Cô đã quen với cuộc sống hiện tại. Lụa thỏa mãn với nó, chấp nhận nó như một sự đã rồi, như là số phận. Cô không đủ tự tin để làm một cuộc thay đổi. Em…? Sao…? Em không thể. Em muốn như thế này thôi. Em muốn mỗi khi về quê, em là của anh. Để em được làm vợ anh như thế này này, có sao đâu… Hưng nín bặt. Cuộc đời em giống như là một giấc mơ, như có đấy mà cũng như không… Không. Anh không nghĩ thế. Có thể anh không cho em được những gì em muốn, những thứ em đang có hiện giờ… Nhưng anh sẽ cho em một cuộc sống an nhiên tự tại. Một cuộc sống cho mình, của mình… Lụa quay đi. Nhưng anh ơi! Em không thể… Em quen sống và thích sống như hiện giờ. Em không thể… Lụa bất ngờ quay lại. Đôi cánh tay mềm mại ẻo lả như hai con rắn cuốn chặt lấy cổ Hưng. Cô hôn thật lâu lên đôi môi mềm ấm của anh. Hãy tha lỗi cho em. Em không thể. Rồi sẽ có người đàn bà nào đó thay em lo cho anh. Còn em… Cô chợt thở dài. Em không thể… Em không… Cô định nói là không còn xứng đáng với anh, nhưng chợt ngừng bặt. Cái câu nói chưa kịp thốt ra ấy nó mới cũ kĩ, mới cải lương làm sao khiến cô ngượng ngập, không thể thốt ra khỏi miệng được…

Lụa dừng chân nơi rặng tre đầu làng. Cô rút điện thoại. A lô, tôi gọi xe nãy giờ, để khách phải chờ lâu vậy là sao?. Phía đầu con đường đất vừa ló ra chiếc taxi màu trắng bạc… Ừa thấy rồi, xe vừa đến! Cô nghiêng đầu nhìn về phía đầm cá đang lấp lóa dưới nắng sớm. Con đường mòn nhỏ ẩn khuất dưới đám cỏ cao ngập đầu gối. Căn lều canh cá loi thoi giữa rặng chuối um tùm. Những tàu lá chuối xanh mướt như đang giãy giụa trong gió sớm. Thảm hoa bèo bỗng tím ngắt là lạ. Màu tím mới rực rỡ làm sao. Lụa thở dài. Chắc giờ này Hưng còn đang ngủ mệt, cả đêm hôm qua rồi còn gì… Đôi mắt Lụa chợt như mơ màng. Cô khoác chiếc túi lên vai. Ngoảnh nhìn lại phía ấy một lần nữa, rồi thong thả bước. Ừ phải rồi…!. Ai cũng có một chốn quê trong sâu thẳm tâm hồn, một chốn trở về, chỗ náu thân sau những bầm giập của kiếp người, tìm sự chở che, tha thứ cho mỗi lỗi lầm, chữa lành những vết thương tủi nhục suốt cuộc đời con người. “Quê hương mỗi người chỉ một. Như là chỉ một mẹ thôi. Quê hương nếu ai không nhớ. Sẽ không lớn nổi thành người…”


Ừ nhỉ. Thế mà đã bốn năm rồi đấy. Thời gian trôi nhanh thế… Hưng ơi. Em đi đây. Rồi em sẽ trở lại. Em sẽ lại về tìm anh. Đừng đi khỏi cái chòi canh cá ấy nhé. Để em còn có thể tìm thấy anh. Em yêu anh…!

Quê hương -  2012


Số 414-2015 - BẬT MÍ...

LÃO ĐỘC HÀNH… BẬT MÍ


Năm 2015 đã đến tháng 8 cách mạng “nong chời nở đất”. Liềm tự hào đỉnh cao chói nọi của đẻng CS Vịt Ngan vĩ đại muôn năm và… muốn nằm cùng… xyz”. Lão Đồ là người không màng chánh chị. Nên có vài nhời cầu xin các đ/c “đối nập” đừng có mời Lão tham gia hội hè làm gì cho nó mệt. Hơn 40 năm làm việc trong cơ quan nhà lước. Lão đã chán ngán vụ họp hành lắm rồi. Xin miễn cho nhá…!

Bữa nay nhân vụ giời mưa bao trùm toàn miền Bắc, gây lũ lụt, chết người, thiệt hại… Ngồi buồn một mình thấy thương… nhân noại, thành thử cứ nghĩ ngợi lung tung. Nên nẩy ra cái ý điên rồ rằng: “Mình là người ngay thẳng, không chống đối, không phản động… (chỉ không đồng tình), nên cũng có đôi bài viết có ý ngả về… cánh trái. Mong được các đ/c thông cảm.

Bởi vì cái sự “bức văn xúc” (Vừa chơi gần 1 lít lá chuối xong) không phải vì thời cuộc, mà vì một cái thứ vớ vẩn có tên là “văn chương”. Năm nay là năm 2015, năm bản lề của chế độ. Lão cũng thấy mình cần phải… “bản lề” phát cho nó thức thời. Bởi vậy mới có vụ “BẬT MÍ” dư lày…

Lão vốn là đệ tử không chính thức của ông thày họ Châu tên Bá Thông. Từng bị “tẩu hỏa” nên  tính hơi bị nông nổi, bông phèng. Nhà thì nghèo chỉ ham chơi, ham nhậu, ham… Lão chơi mạng từ hồi YH360, rồi đến Mul… và bi giờ là Blogger và Face.

Lão Đồ vốn sinh trưởng trong một dòng họ có tên “địa chủ”. Cụ cố nhà Lão từng bị “tòa án nhân dân” xử tử trong cuộc cải cách ruộng đất “lẫy lừng thế giới, vang danh địa cầu… vùng hoang đảo", ngay trên thửa ruộng chưa đầy mẫu Bắc Bộ (360m2), với gần 40 miệng ăn từ người già đến trẻ nhỏ. Bố Lão là một người ham học. Năm 1959, ông đã học xong lớp 7 bổ túc... Nhớ câu “ con hơn cha là nhà có phúc” nên Lão cũng tỏ ra rất ham học. Mấy chục năm theo đảng. Năm nào Lão cũng đệ đơn xin đi học… mà chẳng thấy hồi âm. Mãi đến năm 1995. May nhờ đ/c giám đốc giả nhời thẳng rằng: “Đảng không có nhu cầu đào tạo anh. Bởi vì anh không phải là… “đẻng dziêng”. Kết cục, Lão phải tự đi học bằng tiền của mình và… đã tốt nghiệp đại học dưới chế độ XHCN vạn lần tươi đẹp của chúng ta… một cách đàng hoàng.

Khởi điểm, Lão Độc Hành có bút danh là “Bắc Hà”, một người viết văn. (chả dám nhận là nhà văn). Cũng có một vài truyện ngắn được bạn bè quý mến tán thưởng… Nhưng vẫn thấy mình còn… sơ khai. Rất cám ơn anh QL và một số bè bạn thân quý khác đã động viên giúp đỡ… Lão mới dám mạnh dạn viết… Bởi không muốn được đ/c biên tập cắt xén theo cơ chế... định hướng, nên đành chờ chế độ đổi thay theo phần tích cực… Có một ngày Lão sẽ in truyện của mình. Lão năm nay mới ngoài 60, nguyện sống chừng… vài ba chục năm nữa mới chịu về đoàn tụ với tổ tiên nhà Lão. Nghĩ vậy nên Lão vẫn tiếp tục viết. Và sẽ có ngày được dâng hiến thành quả của mình cùng bạn bè thân quý của Lão.

Đôi lời “Bật Mí”. Mong bạn bè thể thứ cho. Rât vui được bè bạn ghé thăm và ủng hộ. Cám ơn nhiều.