CHUYỆN NỘI BỘ?
Tôi hỏi bà: Tại sao thằng Bin-gớt nó sang ta mà nó không đi xe xịn.
Thằng đó giàu mà kiệt.
Cho dù nó kiệt lõ đít ra thì nó cũng phải… sĩ diện tý chứ. Ai đời
một tỷ phú tầm thế giới mà chơi quả… hẻo thế coi sao được. Mặt mũi cất vào WC
hết à?. Nhưng tại sao ta lại tổ chức đón tiếp nó hoành tráng đến vậy nhể?
Là thể diện “cuốc ra” đó. Nó là người ngoài.... hành tinh. Ủa... ý lộn. Mình phải tỏ ra lịch
sự chứ…
Phải chăng là nó đang dạy bài học đầu tiên về “GIĂNG HÁ “KIẾM TIỀN”
cùng cái “GIĂNG HÁ… TIÊU TIỀN”… cho cái đất nước luôn tự nhận là văn minh, là
đỉnh cao trí tuệ muôn phần tốt đẹp. Một chế độ XHCN, dân chủ không thèm xài mà thả cho chạy đầy đường?.
Tôi hoàn toàn bác bỏ luận điệu của bọn phản động, bọn thế lực thù
địch… nhá
Bỗng gã chồng trở giọng líu
lo: Thưa bà đồng chí. Cho dù tôi rất phái cái “Bo-đì” của bà. Nhưng người ta sống phải có cạnh tranh mới phát triển, mới
tiến bộ được. Cái gì bà cũng đúng. Còn tôi cái gì cũng… éo có đúng. Sống như
thế thì thà… ra đi “tìm đường cứu nước” như cách của Pác Hù còn hơn. Tôi đề nghị, từ nay bà đừng có “toàn
diện triệt để” với tôi nữa, được không?.
Dứt khoát… không đồng ý.
Bao năm tôi nghĩ "một nhịn chín lành" cho được yên ổn cái tấm thân. Nhưng nay tôi đã… buồn ỉa đến... trĩu nặng lắm rồi. Không thể nhịn tiếp được nữa... Đây là đơn ly hôn. Bà kí vào chỗ này nè.
Bỗng bà vợ lăn đùng ra… chiếu, hai chân giãy đành đạch: Ối giời ơi
là giời…ơi. Thằng chồng giời đánh. Bao năm nó vầy vò. Hàng họ đã “mõm mòm mom”
thế này thì chó nó thèm nhìn nữa à. Giờ nó còn tính bỏ của chạy lấy người nữa
hở giời…!?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét