Thứ Ba, 11 tháng 9, 2012

Số 21. Truyện của Lão Đồ...



CHUYỆN CỦA NHU VÀ TÔI

Nhu nắm áo tôi bảo. Nhà Nhu mới có cái này hay lắm… Gì cơ?. Bố Nhu mới được phân cái đài pin (radio). Bố mang về bảo để cho cả nhà nghe… Đài Hung mới tinh nhá, sáu băng hẳn hoi… Chả là hồi đó, bố Nhu là trung tá quân đội. Ông đóng quân xa nhà, cả năm mới về vài lần. Vậy hả. Nhu thủ thỉ: Tối sang nhà Nhu nghe đài nhá…

Tôi cái Thảo và Nhu học chung một lớp. Hàng ngày vẫn gọi nhau đi học. Cái Thảo với tôi cùng tuổi. Nhu nhỏ hơn, lại là em họ cái Thảo… Trường sơ tán cách nhà chừng năm cây số, thường học trái giờ để tránh máy bay Mỹ ném bom. Tan lớp lúc năm rưỡi chiều. Cái Thảo có chiếc xe đạp Liên Xô con cũn kĩn. Tan giờ là nó lấy xe cong đít đạp thẳng một mạch, nên chẳng đi cùng… Nhu người thấp bé, gầy gò, da trắng xanh. Hai bím tóc cặp vểnh lên như hai cái sừng nghé, khuôn mặt tròn, đôi mắt to, cái nhìn lấp lánh, khi cười hai lúm đồng tiền trũng sâu, hai chiếc răng cửa trắng lóa. Tôi đùa bảo giống hai cái bàn cuốc. Nhu giận tôi mấy ngày

Ăn tối xong, tôi sang nhà Nhu. Hai đứa rủ nhau vặn đài nghe trộm. Mẹ Nhu làm cấp dưỡng cho cơ quan tỉnh, thường về rất muộn. Tôi với Nhu tò mò vặn đủ các thứ đài. Bất ngờ gặp bài hát “Mùa mưa lần trước anh về đây ghé thăm tôi…” Nhu vặn ngay sang chỗ khác. Tôi bảo. Nghe bài hát đó đi. Nhu bảo: Đài địch không thèm nghe. Tôi năn nỉ một hồi, Nhu mới chỉnh lại. “Đường khuya một bóng lặng nhìn nhau suốt canh khuya…”.
”. Tôi tấm tỉ hát theo. Nhu nhăn mũi, mới nghe đã thuộc rồi sao… Ừ, bài hát hay quá. Nhưng nghe buồn làm sao ý, Nhu không thích…

Đêm mùa hè trời trong vắt, trăng lấp ló đỉnh ngọn tre, gió hây hẩy thổi lao xao hàng dâm bụt trước nhà. Học bài xong tôi tha thẩn trước sân, miệng tấm tỉ hát “Mùa mưa lần trước anh về đây ghé thăm tôi…” Bỗng giật mình nghe tiếng động ngoài hàng rào dâm bụt. Tôi vớ cục đất ném mạnh về phía đó. Tất cả lặng im… Hôm sau đi học, trán cái Thảo xưng lên một cục đỏ au. Tôi hỏi: Thảo, mày bị sao mà xưng trên trán thế… Cái Thảo gắt: Bị gai dâm bụt nó quào? Hả… Tôi nhủ thầm: Dâm bụt thì làm gì có gai đâu chứ?. Nhu cười cười. Chị Thảo đang đêm đi bắt dế, bị người ta ném bươu cả đầu ra, thương không?

Hôm nay nghỉ tiết cuối nên tan lớp sớm. Cái Thảo lên xe đạp miết. Bóng nó khuất dần cuối con đường vắng. Tôi với Nhu lóc cóc đi bộ. Con đê quai trải màu chiều lãng đãng. Mấy vệt nắng sót lại ửng vàng những đám cỏ bên đường. Nhu ôm cặp sách to tướng trước bụng lon ton chạy theo tôi, thi thoảng nháo nhác ngó quanh. Con đê dài dằng dặc vắng hoe. Vừa qua một khúc quanh bỗng Nhu lùi lại, nép vội vào sau lưng tôi. Lố nhố phía trước ba bốn thằng thanh niên choai choai đứng thành hình vòng cung chắn hết lối đi. Tôi lách qua định đi. Một thằng giơ chân ngáng khiến tôi loạng choạng. Cả bốn đứa vây quanh Nhu, đứa giật sách, đứa túm tóc, đứa kéo áo. Nhu ôm chặt cặp sách trước ngực, dáng người bé nhỏ co quắp giữa mấy thằng trai xoay tròn hung hăng. Nghe tiếng Nhu kêu thét lên. Tôi vụt nhảy vào giữa giang hai tay che cho Nhu vừa quát: Chúng mày định làm gì. Cả bốn thằng cùng xông vào một lúc. Tôi vung chiếc cặp sách loạn đả giữa mấy đứa hung tợn. Bỗng đầu tôi va mạnh vào một cái gì đó. Tôi choáng váng lảo đảo ngã xuống vệ cỏ… Nó ngã rồi, chạy thôi chúng mày… Tôi lơ mơ trong cảm giác bồng bềnh, vẫn nghe tiếng Nhu khóc nức nở, tay rối rít lay gọi tôi… Miệng tôi khô khốc, cố đưa lưỡi liếm môi, thấy có thứ gì đó mằn mặn… Một lúc sau tôi tỉnh dần, vẫn nghe tiếng Nhu khóc sụt sịt. Hai tay vụng về bịt chỗ máu chảy trên đầu tôi. Chừng như nhớ ra, Nhu lấy chiếc khăn tay dịt vào vết thương. Hai cái bóng nhỏ nhoi dìu nhau lần bước trên trên con đường quanh co lúc chiều chạng vạng. Cánh đồng mới gặt còn trơ gốc rạ lô nhô. Một con chó hoang mốc thếch vụt qua đường khuất dạng bên kia cánh ruộng. Làn sương mờ như khói tràn nhanh trên mặt đất... Đi một quãng xa, đầu tôi choáng váng, tôi ngồi phịch xuống vệ đường. Nhu hoảng hốt lay gọi. Tôi  thì thào. Ngồi nghỉ một tí chắc là lại đi được. Không… để Nhu cõng anh. Nhu cố sức nhấc tôi dậy, ghé vai đỡ tôi lên lưng. Đôi vai gầy gò cố gồng lên dưới sức nặng của tôi. Được vài chục mét, hai đứa lại ngã nhào xuông vệ cỏ. Mặt Nhu tái nhợt, mồm mũi tranh nhau thở… Cả tiếng sau hai đứa mới lò dò trên đường về nhà… Chiếc khăn Nhu đắp vào vết rách trên đầu tôi sũng máu đã khô…

(còn nữa)


Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012

Số 20. Nóng hổi vừa thổi vừa coi...



NỖI NIỀM CẢ ĐẠI?

Bỗng thấy lạnh lưng, cả tuần nay Cả Đại chuyển sang ở hẳn bên tổng bộ 2. Hễ cứ có làn gió thoảng qua, vẫn thấy ớn lạnh bên sườn. Từ tối qua đến giờ đừng ngồi không yên. Bay đâu! Cả Đại lớn tiếng quát. Gã chánh văn phòng lon ton chạy vào: Dạ, thưa anh Đại dạy gì. Sang bên thằng Tư, bảo nó qua tao bàn việc. Dạ, để em điện thoại báo sang ạ. Trời ơi ngu quá. Gọi điện thoại có khác gì lạy ông con ở bụi này. Bộ mày không biết điện thoại các loại đều đã bị nghe trộm hết rồi sao. Mày kén thằng nào nhanh nhẹn, hối nó sang tận nơi. À quên, dặn thằng Tư cẩn thận đó nha…? Mịa, phen này gay rồi đây…

Mấy hôm rồi chú có nghe chuyện gì chưa. Dạ thưa anh Đại, em mải lu bu mấy việc anh dặn làm. Vả lại mấy thằng đệ của em đang bị chúng nó phản đòn, nó đánh tả tơi hết anh ơi… Chuyện đó tao biết. Nhưng tao muốn hỏi mày cái vụ thằng Quan Báo kia. Mấy ngày hôm nay nó lặn đâu mất tiêu rồi, chẳng có tin gì nóng sốt hết là sao. Dạ… em cũng không biết ạ. Cả tuần rồi, có tin anh Tập bên chính quốc bị tai nạn giao thông gì đó, nhưng mới chỉ là tin đồn thôi. Tao đã phải sang hẳn bên này ở cho nó an toàn. Mày cũng phải cẩn thận đấy… Dạ, em hiểu rồi ạ.

Bỗng gã chánh văn phòng hốt hoảng bước vào tay cầm tờ báo chính quốc run run… Dạ… dạ… bơ…bâ… ẩm anh Đại, có tin bên chính quốc đây ạ. Chuyện gì, mày đọc tao nghe. Dạ. bên chính quốc có đưa tin trên tờ “boxun.com” đây ạ. Hình như anh Tập bị đụng xe gì đó. Hả, bên đó luật lệ nghiêm lắm, nguyên thủ quốc gia làm gì có chuyện đụng xe chớ? Dạ… nghe báo này đăng thì hình như ảnh bị chấn thương cột sống rồi ạ… Thôi bỏ mẹ rồi. Thảo nào mấy ngày hôm nay thằng Quan Báo nó chẳng đưa tin gì hết. Thì ra nó còn phải lo thân nó. Bên chính quốc còn lộn xộn thế thì… Này thằng Tư, mày có kế gì không?

Dạ thưa anh Đại, kiểu này nguy rồi. Chúng nó mà bật  lại là ta hết đường. Có bên chính quốc chống lưng ta mới đủ mạnh để đối phó với nó chứ. Sao hổi đầu mày kêu tao hợp tác. Mày chả bảo anh cứ yên tâm, em đã có kế hoạch đàng hoàng rồi. Dạ là lúc đó thôi, giờ nó xoay chuyển nhanh thế này thì em cần phải tính lại ạ.

Bỗng thằng nhân viên phu trách an ninh văn hóa chạy vào thưa: Dạ thưa anh Đại, anh Tư… Nguy rồi. Chuyện gì?. Dạ, cái thằng “Báo Vỉa Hè” nó đăng bài huỵch toẹt mẹ nó hết cả nội vụ ra đây. Nó còn ra mặt chửi thằng Quan Báo rằng: Mày cút về mà lo thân mày đi, Bên chính quốc nhà mày đang tai nạn giao thông hầm bà làng cả tuần nay rồi đấy, tự lo thân đi là vừa. Còn mấy thằng chuyên ăn theo nói leo kia thì cứ để mặc cho chúng nó cắn xé tranh ăn lẫn nhau đi,. Thằng nào chết bỏ. Thằng nào sống thì nọc cổ nó ra nó trừng trị sau, khỏi lo đi…

Cả Đại bỗng thấy luồng điện chạy dọc sống lưng, mặt tái mét. Này thằng Tư, mày tính sao đi chứ. Dạ, thưa anh Đại phen này đã trót cưỡi lên lưng hổ rồi. Đành phải theo lao thôi chứ biết sao giờ. Để em hô chúng nó bắt luôn mấy thằng cộm cán nữa, chặt hết vây cánh thì còn có cơ lấy lại thế chủ động ạ. Nếu chậm chân, nó phản đòn là toi hết.

Ừa, vậy thì mày về mà mần tới đi…?. Cẩn thận kẻo chết cả lũ đấy. Cả Đại rời ngai gỗ, thất thểu lách qua sau rèm biến mất…?



Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2012

Số 19. Nhớ lâu thù dai là... vợ?


VỢ GIẬN

Hôm nay trở trời sao đó, em đau hai đầu gối quá, đi khẽ cũng đau. Lão Đồ nghĩ: Bao năm vất vả lo cho chồng cho con. Vừa mới về hưu đã bệnh tật khắp nơi. Thôi, để tôi đi chợ nấu cơm cho. Lão ra chợ quê mua được vài chục con ốc to (Chả biết ốc nhồi hay ốc bươu. Cứ thấy to thì mua), tính nấu quả ốc đậu chuối xanh…

Món cá kho trám thì đã có từ bữa trước. Lão mua thêm mớ rau muồng về luộc, chấm nước cá kho…
Lão Đồ hì hục vào bếp. Bật bếp luộc ốc. Ốc chín đổ ra khều con, bỏ ruột.  rửa sạch, để ráo.
Một quả me cho vào đun sôi, nghiền nát, hòa tí mắm tôm rồi lọc lấy nước.
Nghệ đập dập băm nhỏ. Lão cẩn thận vắt lấy nước luôn.
Hành tỏi đập rập băm nhỏ.
Lá lốt tía tô, hành lá, ớt tươi rửa sạch thái nhỏ
Thịt ba chỉ thái nmỏng.
Chuối xanh đậu phụ thái con trì (0,5 x 0,5 x 2,5 cm) cho vào rán chín.
Khâu chuẩn bị đã xong. Bắt đầu nấu:
Đặt chảo lên bếp đợi nóng. Cho xíu dầu phi hành tỏi thơm. Cho ốc vào đảo đều. cho tiếp thịt ba chỉ vào, nêm nếm vừa ăn. (Lưu ý: ốc có những vi chất độc, cần phải xào kĩ). Cho ra để riêng.
Đậu phụ, chuối xanh đã chiên chín cho vào xào một phút, cho lá lốt tía tô, hành là thái nhỏ vào đảo chung. Cho phần nước me pha mắm tôm, nước nghệ vào đảo đều. Cho tiếp phần ốc và thịt đã xào vào đảo nhanh vài phút.
Nếm thử… Chế thêm bột canh cho vừa ăn. Múc ra đĩa, ăn nóng.

Hê hê, cơm xong rồi, mời cô bác sỹ lên mâm…
Cô bác sỹ cầm đũa nhón miếng ốc xào, sản phẩm đầu tay của Lão Đồ, nhỏn nhẻn nhai… Lão Đồ chăm chú coi kết quả công trình cả buổi sáng của mình do bếp trưởng kiểm định. Thấy bả gật gù, lại chơi miếng nữa, lại gật gù bảo… Thơm… Ngon… mùi vị đậm đà… Bả hỏi: Ai chỉ anh nấu món này ngon thế…
Được thể, Lão Đồ nổi máu hài hước. Đố biết ai chỉ tôi đó? Thì phải nói mới biết chớ…?
Ha ha ha. Là cô “Chậu Vỡ” đó…!?
Thế là vợ giận…Hu hu...!


Số 18 - Chuyện thời sự cuối tuần...


ĐẠI ĐIẾM 

Mày là con nào?
Im lặng…
Mày có phải là con điếm có tên “Câu lạc bộ” gì đó đang hoành hành trên mạng lâu nay chứ gì.
Im lặng…
Mày tưởng mày im lặng mà tao không biết sao? Mấy năm nay mày mắc tội tuyên truyền chống phá… Chúng mày đâu, cho con điếm này vào cũi. 
Dạ thưa chị Đại, nó tội gì ạ.
Nó chẳng tội gì, chỉ có tao không thích cái mặt nó. Thôi bay cứ ghi cho nó tội “trốn thuế”
Dạ…, lại có con điếm lạ vừa xâm nhập địa bàn ta ạ.
Tóm cổ nó vào đây.
Mày từ đâu đến?
Xì…!
Mày xì gì chớ. Bay đâu…
Này con điếm già kia. Mày hết ngủ với thằng Nga ngố, Rồi mày bị thằng Tàu Khựa nó… hấp diêm. Rồi mày ngủ với ti tỉ thằng khác… Mày đừng có gái đĩ già mồm nhá.
A… đ… mẹ con mặt l… kia, mày dám bới lông tìm vết, mày định tuyên truyền chống phá, âm mưu lật đổ cái “bi tín” của bà chứ gì. Đời mày tàn rồi con ạ… Bay đâu, cho con này vào trại “cải huấn”, cho nó biết thân nghe chưa.
Dừng tay…! (Im lặng ngơ ngác)
Xét về mặt “hàng họ” thì bà đã thành đồ cổ từ tám hoánh rồi. Thời kinh tế thị trường định hướng XHCN, hàng nào ngon, đẹp, trẻ… thì ăn khách. “Cạnh tranh lành mạnh” đó nha. Bà coi đây. Hàng đẹp xịn giá cả thỏa thuận nha, ai cần thì nhào dzô. Thời nào có luật chơi của thời đó, phải chơi sòng phẳng mới nên người chớ. Đây hiện đang ăn khách. Kẻ nào nhiều tiền kẻ đó cầm trịch. Hiểu chưa?
A ha… con này láo, nó dám moi cả “lí lịch trích ngang” của bà ra nó bêu riếu hả…
Nhưng giấu làm sao được mắt thiên hạ chớ. Bà chỉ lừa được mấy con ngu ngốc mới vào nghề thôi. Chứ gái này lăn lộn trường đời bao năm nay. Đừng có già mồm mà… vỡ hàm có ngày.
Nhưng chồng tao là Đại ca xứ này. Đây là địa bàn của tao. Cấm mày lai vãng.
Mày về bên đó mà ở với thằng chồng “Tàu Hũ Thối” nhà mày đi. Đất này đâu phải của riêng nhà Mỵ Châu chúng mày đâu chớ…?
Mà… mà… ày… Dá… dá… ám… ám!
Chị đây nói cho mà hay nhớ. Cùng thân phận con điếm cả. Nếu vui vẻ, cùng nhau kiếm tiền cho nó lành.

Nhưng bà đây là “Đại Điếm” nhá. Chúng mày đâu. Đánh giập đầu bọn “thế lực thù địch” này cho bà.

***

Dạ thưa chị đại. Còn cái con điếm mang tên “Con Đường…” gì đó thì…
Nó là đệ tử của tao. Để cho nó yên… Hiện giờ nó đang còn có ích. Đ… mẹ, nếu tình hình xấu đi, tao mần thịt luôn nó cũng chẳng khó khăn gì?
Dạ vậy là sao ạ…
Ua… đ… mẹ lũ này ngu quá. Tao đã từng mần thịt mấy con “cộm cán” hồi sau 1975 kia rồi, bộ chúng mày quên sao?. Con tép riu đó thì đáng gì chứ?

Ghi chú: "Chính trị là con điếm, nó ngủ với bất cứ kẻ nào cho nó tiền"


Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012

Số 17 - Tình tay ba...?



TRUNG THÀNH 

Gã tây quỳ gối trước nàng, tay nâng chiếc hộp nhỏ màu đổ thẫm: Đây là nhẫn kim cương 10 ca ra. Anh chính thức cầu hôn em.

Mắt nàng rực sáng long lanh (Nghĩ: Mịa mãi 67 năm nay vẫn có thằng cầu hôn mình. Chứng tỏ mình “điện nước” vẫn ngon…?)

Anh ơi… Em đã qua một lần đò rồi.

Ủa… Đò là cái gì hở em?

(Nghĩ: Pà mịa… thằng này ngồ quá). Là đã có chồng đó…!

Ua… tưởng gì quan trọng. Vụ đó anh biết rồi. Cái thằng Tàu khựa lùn tịt, mắt hí môi thâm chớ gì. Chuyện nhỏ như con thỏ trên bãi cỏ thôi. Làm tình với anh nhé.

Dạ… em cũng đang… máu lắm!

Sao anh dùng tới hai cái bao cao su vậy?

Xài vậy cho nó… chắc ăn.

(Nghĩ: Đ… mẹ, chơi “giầy tất” thì sướng đéo gì chứ?). Nàng trổ giọng nũng nịu: Bộ anh không tin em hả….

Gã tây cười cười: Không phải… anh tin em mà. (Nghĩ: Nhưng anh đéo tin thằng chồng em. HIV thì bên Mỹ cũng đéo chữa được nữa là. Cảnh giác vẫn hơn...)

Không tin tưởng nhau thì làm sao mà trung thành với nhau được chớ?

Thằng Mỹ nghĩ: Ôi má ơi… làm điếm mà con này nó đòi … trung thành. Hơ hơ…?. Mà mả mẹ nó, Trung thành là cái chó gì chớ? 


Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2012

Số 16 - Viết nhân ngày quốc khánh 2/9/2012



HIỆN TƯỢNG – BẢN CHẤT

Khái niệm: 
Hiện tượng là bất kỳ sự việc gì xảy ra mà con người có thể quan sát được.

Bản chất là những yếu tố cốt lõi có sẵn trong bản thân mỗi sự vật, hiện tượng, mỗi con người.

Như vậy đã xác định được hiện tượng và bản chất là hai vấn đề khác nhau. Hai lĩnh vực khác nhau. Hiện tượng ta có thể quan sát (nhìn) thấy. Cón bản chất là thứ không dễ quan sát (nhìn) thấy…

Lấy một vài  ví dụ để chứng minh:
1. Khi vụ PMU18 nổ ra, báo chí vào cuộc. Hiện tượng người ta có thể quan sát thấy được báo chí mổ xẻ, bình luận sôi nổi. Thậm chí có một số tờ báo còn quy tội một vài người mà không cần tòa án (chuyện chỉ có ở VN). Kẻ có tội nặng nhất chính là kẻ chủ mưu bảo kê thao túng cho những việc làm sai trái của các PMU. Đó là thứ trưởng bộ GTVT Nguyễn Việt Tiến. Ông ta bị bắt tạm giam để điều tra. Nhưng sau đó mấy tháng, ông ta được tha và tuyên bố vô tội. Kẻ có tội lại chính là mấy anh nhà báo, cả thiếu tướng, đại tá công an phụ trách chuyên án, phải ra tòa… Sự việc trên có hai hiện tượng. Thứ nhất là PMU18 tham ô, phá hoại, làm thất thoát công quỹ số lượng lớn là rất rõ, ai cũng nhìn thấy. Cán bộ lãnh đạo PMU18 thoái hóa biến chất (Không biết cái chất thực nó là cái gì mà bảo là biến chất?), ăn chơi xa đọa, cờ bạc cá độ, gái gú trụy lạc… là đã quá rõ. Có bằng chứng cụ thể việc ông thứ trưởng liên quan, thao túng… Hiện tượng thứ hai: Những kẻ tố cáo (báo chí) và cơ quan bảo vệ pháp luật của nhà nước lại là kẻ có tội, khiến mọi người bàng hoàng vì không hiểu tại sao. “Hiện tượng 1” ngược lại hẳn với “hiện tượng 2”

2. Vụ Vinashin nổ ra với sự thất thoát lên đến hàng trăm ngàn tỷ đồng công quỹ. Vinashin là DNNN, do CP quản lý, cấp vốn và điều hành kinh doanh. Nhưng chỉ có mấy tên cấp dưới trực tiếp phải vào tù. Còn ông chủ chính thức có toàn quyền định đoạt là CP, thì được “BCT quyết định không kỉ luật thành viên CP nào”. Mặc dù nhiều ĐBQH yêu cầu điều tra các thành viên CP, quy trách nhiệm chính là TT, đích danh TT đã nhận “trách nhiệm chính trị” (còn hàng trăm ngàn tỷ mất trắng kia thì đã có Vua Hùng bồi thường!?). “Hiện tượng 1” ngược lại hoàn toàn với “hiện tượng 2”

Vậy bản chất của vấn đề là gì?. Như khái niệm trên, “bản chất là thứ sẵn có trong bản thân mỗi sự vật, mỗi con người”. Vậy cái gì là bản chất của hai sự việc trên. Xin trả lời ngay: Đó chính là bản chất của “thể chế chính trị”, nơi nắm quyền lực cao nhất của đất nước. Nó đẻ ra, nuôi dưỡng, dung túng… những “hiện tượng” trên.

Kết luận: Nếu nhìn hiện tượng mà suy ra bản chất là chủ quan duy ý chí. Dẫn đến hành động hay nhận thức hời hợt, sai lệch… Nếu hiểu được bản chất của vấn đề rồi từ đó soi vào hiện tượng, ta sẽ có được nhận định khách quan và chính xác. Từ đó có thể giải thích được hiện tượng rõ ràng minh bạch. Nhưng muốn làm được điều đó ngoài kiến thức còn cần phải có “tư duy phản biện”. Tức là phải hiểu rõ các mặt của sự vật, hiện tượng.

Nhưng tiếc thay, có tới 90%  người VN chưa có được tư duy này. Nguyên nhân thì nhiều lắm, nhưng cốt lõi là do bàn tay “quyền lực độc tôn” thao túng có dụng ý, có tổ chức…

Nghĩ thì buồn thay!?


Số 15 - Một góc nhìn khác.



CUỘC CHIẾN MỸ - TRUNG…?

Nhớ hồi VN tự hào là “tiền đồn chỗng Mỹ của phe XHCN”, bằng xác thịt người VN mấy thế hệ với vũ khí Liên Xô – TQ. Đầu những năm 1970, Mỹ đã bắt tay với TQ với mục đích rất rõ ràng nhằm tách rời hai thằng “Trùm Sò” cầm đầu phe CS. Liên Xô với vai trò là “thành trì phe XHCN” hiện vẫn còn đang mạnh. Chiến lược của Mỹ là nhằm “xóa bỏ CNCS trên toàn thế giới”. Chiến lược này nhắm thẳng vào Liên Xô. TQ hồi đó như chú dế trong lọ, chuẩn bị ra đá trong cuộc chơi con trẻ. Nhưng  TQ quả là khá khôn lỏi, đã nắm được ý đồ này của Mỹ. TQ đã mặc cả với Mỹ trong cuộc chiến VN. Rằng Mỹ bỏ VNCH, giữ nguyên danh giới chia cắt Nam – Bắc tại vĩ tuyến 17. Nhưng VN cũng khôn lỏi không kém, nhân cơ hội Mỹ bỏ VNCH, xua quân đánh chiếm luôn Miền Nam. Bởi họ biết MiềnNam lúc đó quá giàu, cần phải chiếm bằng mọi giá… Thành ra, cam kết ngầm Mỹ - TQ có phần không đạt trọn vẹn. Dấu ấn “Cuộc đại thắng mùa xuân 1975” làm cho quan thày TQ phần nào mất mặt với Mỹ. VN biết rõ lòng dạ của TQ, mới vội kí hiệp ước quân sự với Liên Xô. Điều khoản duy nhất VN cần là: “Liên Xô - Việt nam kết làm đồng minh chiến lược. VN chính thức nằm trong tay áo Liên Xô. Với điều kiện Liên Xô cam kết bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ cho VN”

Nhưng sự đời người tính không bằng trời tính. Cái mà VN không biết thì Liên Xô biết rất rõ. Kẻ thù của Liên Xô là Mỹ. Chơi với thằng chuyên “ăn theo nói leo” cỡ VN chỉ thêm nặng đũng quần, Liên Xô đã buông tay. Trong khi đó, TQ liên tục lấn chiếm lãnh thổ Liên Xô, lấn chiếm Mông Cổ, VN… đã chứng tỏ TQ chính là một tên côn đồ, không đáng tin cậy. Liên Xô – TQ thật sự chia rẽ. Cho thấy phe XHCN chả mạnh như người ta tưởng?

Liên Xô, thành trì XHCN kiệt quệ về kinh tế do chạy đua vũ trang với Mỹ, buộc phải thay đổi thể chế… Mỹ bắt tay TQ và giành cho TQ một lá bài tẩy.  TQ nắm được cơ hội, thúc đẩy kinh tế phát triển nhanh trong vài ba chục năm, đã thành kẻ mạnh thứ hai sau Mỹ. Đây chính là lá bài mà Mỹ chìa cho TQ. Mỹ rảnh tay đánh đổ Liên Xô và cả hệ thống XHCN đông Âu. Nhưng khi đó TQ vì quá nghèo, lại đông dân nên dễ dàng bập vào.

Khi CNCS đổ vỡ thực sự từ nơi nó sinh ra. TQ lo sợ “hiệu ứng Đô Mi Nô” lan đến, bèn quay ngoắt lại với thế giới CS. Họ tiến hành cuộc cải cách “kinh tế thị trường theo kiểu TQ” mà thực chất đó là một cuộc chuyển đổi lớn từ CNCS sang CNTB. Kiểu “Tư bản nhà nước”.

Mỹ thừa hiểu TQ muốn gì. Và càng hiểu bản chất của TQ. TQ phô trương sức mạnh quân sự với chi phí quốc phòng khổng lồ. Chỉ vài chục năm thôi, bằng cách ăn cắp công nghệ, bằng cách cướp đoạt tài nguyên của nước ngoài… TQ trở nên mạnh mẽ, hình thành mưu đồ soán ngôi bá chủ thế giới của Mỹ…
VN vốn chỉ là nước nhỏ, lạc hậu, chậm phát triển cả về tri thức lẫn kinh tế. Bởi tham vọng quyền lực nên đã chấp nhận là tiền đồn của phe XHCN, nguyện theo CNCS, cúi đầu “cúc cung tận tụy”. VN không thể có khả năng tự lực để tồn tại, luôn phải núp dưới những cái bóng là vì thế. Khi Liên Xô xụp đổ, VN mất hẳn chỗ dựa. Lo sợ bị mất quyền lực. VN chấp nhận lui vào tay áo TQ từ sau “Hội nghị Thành Đô – 1990”.

Những vấn đề nóng hiện nay:
Có thể nhiều người chưa hiểu tai sao năm 1979, khi TQ tấn công VN. Liên Xô dù đã kí hiệp định cam kết bảo vệ VN trước đó không lâu, nhưng đã nằm im để cho TQ đánh VN. Xin nói rõ: Kinh tế Liên xô lúc đó đã đã kiệt quệ hoàn toàn. Cả Đông Âu còn chẳng giữ nổi, thì VN kia chả đáng gì mà phải bận tâm…!?

Bước vào đầu thế kỉ 21. Khi phe XHCN đã hoàn toàn tan rã trên thực tế, chỉ còn hai nước Cu Ba và Bắc Triều tiên. Hai nước này đã gần như đánh mất tên trên bản đồ thế giới. TQ và VN chỉ khoác cái áo XHCN, còn thực ra hai nước đi theo con đường Tư bản trong hình thái “Tư bản nhà nước”. Một kiểu tư bản hoang dã. (thời kì “Tích tụ tư bản” thế kỉ 19). TQ thì mạnh lên như hiện nay. Nhưng VN thì không.

Tại sao TQ không đánh VN?. Xin trả lời rằng: “TQ không cần động tay động chân khi VN đã nằm trong túi của mình”. Những biểu hiện gây hấn của TQ trên biển Đông chủ yếu với Phi. Những hành động như cấm đánh cá ngư trường của VN, đâm chìm tàu cá của ngư dân VN, bắt giữ tàu, cướp ngư cụ, giữ người đòi tiền chuộc… một cách ngang nhiên (kiểu cướp biển Somali) diễn ra liên tục, có chủ ý. Những cuộc xâm phạm lãnh thổ trên biển, cắt cáp tàu thăm dò dầu khí, mời thầu khoan dầu khí 9 lô trong thềm lục địa VN… mà TQ mặc nhiên cho đó là lãnh thổ của mình… Phía VN chỉ phản ứng có lệ, rất yếu ớt, còn lại thì… mặc kệ cho TQ muốn làm gì thì làm…?

Mỹ hiện tại ngoài mặt vẫn bắt tay với TQ. Nhưng ai cũng biết rõ, Mỹ đang tiến hành chiến lược bao vây TQ. Từ việc khởi động cuộc cách mạng hoa nhài ở Trung Đông, Châu Phi… góp tay đánh đổ các chế độ độc tài tại vùng này… Nhưng thực chất là chặt hết những cái vòi bạch tuộc của TQ, cắt đứt gần như toàn bộ nguồn cung khoáng sản, nguyên liệu thô, dầu lửa của TQ. Tiến đến Mỹ chuyển trọng tâm quân sự sang châu Á, nhằm bao vây quân sự, chính trị, ngoại giao… đối với TQ. Cả Châu Âu tiếp tay Mỹ phát động phong trào tẩy chay hàng TQ…

TQ nằm trong vòng vây mọi mặt như hiện nay khiến họ trở nên bất lực. Họ cố vùng vẫy, tìm cách chèn ép mấy nước nhỏ lân bang nhằm chiếm đoạt tài nguyên dầu khí để bù đắp những thiếu hụt đó. Một mặt nhằm khai thông đường biển… Nhưng họ lại gặp phải sự phản ứng mãnh liệt của các nước nhỏ có chủ quyền. Đó cũng chính là cái cớ để Mỹ nhảy vào khu vực châu Á Thái Bình Dương. Đồng thời TQ lại vấp phải những khó khăn nội tại của nền chính trị lạc hậu không phải dễ mà giải quyết được… TQ hiện tại như con thú đói bị nhốt trong lồng. Chúng gặp phải những vấn nạn cố hữu của một nền kinh tế sản xuất hàng hóa chỉ để xuất khẩu, nhưng đã bị khách hàng từ chối mua… Mỹ đã lấy lại “lá bài tẩy”. Dồn TQ trở về vạch xuất phát. TQ chính thức bị cô lập, đứng một mình một phe, phía bên kia là toàn bộ thế giới.?

VN vốn là tên khôn lỏi, đã mượn ngón võ “lăng ba vi bộ” của Tàu chơi trò đu dây để tồn tại… Nhưng trò này là một thứ tiểu xảo, chỉ có hiệu quả nhất thời… Chỉ cần một bên buông tay là hết đường. Tại sao Mỹ vẫn o bế VN?. Bởi Mỹ coi TQ mới là đối tượng chính, và càng không muốn có thêm VN trong danh sách kẻ thù của Mỹ. Thứ hai, sự liên kết VN với TQ chỉ là mối liên kết cơ hội. Hết cơ hội thì hết chơi. Trong tình hình này, TQ không thể đánh VN. Mỹ cũng không coi VN là đồng minh.

Tình hình trong nước:
Quá trình “tích tụ tư bản” tại VN đã kết thúc. Tài nguyên đất nước đã bị vơ vét đến cạn kiệt, kinh tế đổ vỡ tận cùng… Các nhóm lợi ích hoàn toàn làm chủ về kinh tế. Cuộc chiến quyền lực bắt đầu khởi sự. Các phe cánh đang đánh nhau kịch liệt như hiện nay. Nếu phe 3D thắng, VN sẽ có cơ hội thay đổi thể chế. Dù cho là thể chế gì đi chăng nữa, thì cũng đã thực sự có đổi thay, CNCS sẽ chấm dứt tại VN. Nếu phe thân Tàu thắng. VN vẫn y nguyên như cũ, mà chính thức treo cờ “6 ngôi sao”. Vậy là: Dù phe nào thắng thì dân ta vẫn chưa có được điều gì tốt đẹp cả, vẫn lại trong cảnh “tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa” mà thôi. Chỉ còn biết “HY VỌNG NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP KÌ DIỆU SẼ ĐẾN VỚI ĐẤT NƯỚC VÀ DÂN TỘC”

Trên đây là mấy điều nhận định cá nhân của người viết, và cũng mới chỉ dừng ở mức độ nhận định, không đưa ra các dẫn chứng cụ thể để chứng minh. Đôi điều còn cần được kiểm chứng trong thời gian tới. Mong được bè bạn góp ý để vấn đề được sáng tỏ hơn. Chân thành cảm ơn.

Lão Hồ Đồ