Thứ Ba, 23 tháng 5, 2017

Số 466-2017 - Truyện ngắn CŨNG THƯỜNG THÔI...

Truyện ngắn - CŨNG THƯỜNG THÔI (phần kết)

Lũ trẻ trong xóm được nghỉ hè. Mới từ sáng sớm khi bố mẹ chúng ra phố, ra chợ thì lũ chúng đã tập trung đông đủ. Lại xôn xao, lại ầm ĩ khắp con ngõ. Thằng Hành có vẻ khang khác mọi khi. Thằng Bí lại gần hỏi: Mày có chuyện gì hả.

Không?

Nhìn cái mặt thì lì của mày tao biết thừa. Có gì thì nói đi.

Tao muốn đi tìm bố…

Thằng Bí ngồi thừ một lúc rồi nắm chặt tay thằng Hành lay mạnh. Được. Năm nay mày đã 15 rồi. Phải đi tìm bố thôi.

Nhưng tao không có tiền thì đi sao được. 

Để tao lo chuyện tiền. Tao cùng đi với mày…

Chiều hôm sau từ chợ về, chẳng thấy thằng Hành đâu. Cô Thơ hốt hoảng bổ đi tìm. Cô lục tung cả phố không sót chỗ nào. Những đứa cùng học với nó, cô cũng đều tìm đến… Nhưng thằng Hành con cô thì như lặn xuống đất, chẳng thấy tăm hơi. Mờ sáng hôm sau thấy cô thất thểu về nhà. Lão Hổ cầm lòng không được, chạy sang hỏi thăm. Lão bảo: Tôi nghe thằng Hô nói hình như nó với thằng Bí đi tìm bố thằng Hành hay sao ý.

Cô Thơ lại bổ đi tìm thằng Hô. Lúc trở về mặt cô có phần bớt gầm ghì hơn. Cô với chai rượu và túi lạc rang cả vỏ dốc hết ra chiếc đĩa sành to. Bày hai cái li., lặng lẽ rót rượu. Mùi rượu thơm xộc vào mũi làm lão Hổ nuốt nước bọt cái ực. Chỉ nghe tiếng chạm chén cái “cách” và nghe lão Hổ khà một tiếng. Cám ơn anh. Nó tìm bố là phải thôi. Lớn rồi cũng cho nó tự quyết định việc của nó. Nào, mời…! Lại nghe tiếng chén va vào nhau cái “cách”. Lại nghe lão Hổ khà…

Nửa tháng sau thấy hai thằng khoác ba lô về. Cả lũ bạn xúm lại hỏi han. Thằng Bí bô bô: Nhà bố thằng Hành to lắm. Những 5 tầng cơ, leo mỏi cả chân. Nhưng thích… Tao với thằng Hành ở trên tầng 5. Đêm ngủ không cần quạt cũng mát. Chẳng có con muỗi nào bén mảng đến. Cơm thì toàn thứ đỉnh, lạ miệng ăn quên thở...

Thằng Thó phì mạnh: Cái đồ tham ăn.

Thằng Bí lại oang oang: Bà vợ lão ta thì thật kinh dị. Này nhé: Mụ ta người thì gầy như cái “xi mo nang”. Trước sau như một. Mặt thì nhăn như quả táo tàu ướp. Lưng gù như con cóc cụ. Nghe bảo ngày trước bà ta “bắt cóc” được bố thằng Hành. Bà ta hơn chồng mấy tuổi, lại bị vô sinh. Cố lừa lấy cho được chồng để bằng chị bằng em... Đổi lại, bố thằng Hành có nhà lầu xe hơi. Tiền tiêu không hết… Sướng. Tao mà gặp thì cũng gật ngay tắp lự. He he… Nó phá lên cười oang oang.

Cô Thơ bữa nay nghỉ chợ. Nấu cơm từ sớm đợi con về. Thằng Hành thất thểu bò về nhà lúc xâm xẩm tối. Cô Thơ lặng lẽ xới cơm đặt trước mặt con. Im lặng không nói một tiếng. Cơm xong, cô Thơ ngồi uống nước bên bậu cửa, cạnh cái sân bé như chiếc chiếu. Trăng 16 tròn tìa tịa, Không gian hấp nóng nhưng thoáng đãng. Bất chợt, thằng Hành bảo: Con về với mẹ, không đi bố nữa.

Chịu về rồi sao?

Con bỏ về. Bố với bà ấy cứ bảo ở lại. Nhưng con chán.

Ăn sung mặc sướng, ở nhà lầu mà còn chán sao?

Không phải.

Thế cái gì chán.

Suốt ngày bị nhốt trong nhà, không được đi đâu. Mấy ngày liền muốn xuống phố. Bố không cho, bảo sợ xe đụng. Con đứng mãi bên cửa sổ tầng 5 nhìn ra bầu trời mà ước ao được đến những vùng trời thật xa kia. Chỉ ước thế thôi chứ còn biết sao… Hôm sau, bố sai người mang đến một chồng báo cũ. Người ta giăng báo kín rồi đóng đinh vào các khung cửa kính. Căn phòng trở nên tối mò, ban ngày cũng phải bật điện. Hỏi thì bố bảo: Cái thế giới ngoài kia có gì mà nhìn. Toàn những chuyện vô bổ, xấu xa… Nhìn lắm chỉ sinh hư thôi. Con thấy ghét bố. Những tờ báo kia có thể bịt kín các ô cửa sổ. Người ta hy vọng có thể che khuất tất cả, khiến nó trở nên tăm tối, có thể cầm tù được tư tưởng người ta trong sự dối trá. Nhưng làm sao che được ước vọng của con người vươn ra thế giới?

Cô Thơ thở dài: Ừa, ở thế sao mà chịu được.

Con về với mẹ vẫn thích hơn.

Ừ thì về với mẹ chứ sao. Con ạ. Đường ra thế giới có muôn vạn nẻo để đi. Chớ ảo tưởng về những thứ không thuộc về mình. Mẹ cũng đã từng ảo tưởng như thế. Để rồi phải chịu đau đớn đến suốt cuộc đời đó con ạ… Cô Thơ buông tiếng thở thật dài…


Hết lớp 12, thằng Hành đoạt được học bổng du học bên Tây. Gần mười năm sau nó nhận bằng tiến sỹ và ở lại đó làm việc. Lần này trở về đón mẹ sang với vợ chồng nó. Bảo để có điều kiện phụng dưỡng mẹ nó lúc yếu đau. Hai bố con lão Hổ tiễn cô Thơ đến tận sân bay. Lão dúi vào tay cô bịch lạc rang cả vỏ. Bảo mang đi mà ăn đỡ buồn. Không biết bên đó có thứ này mà ăn không nữa. Cô Thơ vội quay mặt đi, cố giấu giọt nước mắt vừa trào ra. Không biết lão Hổ có nhìn thấy không nhỉ?... 

Thằng Hô quay nhìn theo bóng dáng hai mẹ con cô Thơ mất hút sau khung cửa phòng chờ lên máy bay. Nó buông thõng: Cũng... thường thôi. Lão Hổ trừng mắt nhìn nó, lặng im không nói gì...

(hết)

Thứ Hai, 22 tháng 5, 2017

Số 465-2017 - Truyện ngắn CŨNG THƯỜNG THÔI... (tiếp)

Truyện ngắn - CŨNG THƯỜNG THÔI (tiếp)

Cô Thơ đưa con về sống trong ngõ Cụt từ ngày thằng Hành mới lẫm chẫm. Nay nó đã hơn mười tuổi rồi. Cao đã đến vai mẹ nó. Nhưng người gầy ve, mặt dài, trắng xanh. Chỉ đôi mắt giống mẹ, cứ đen thăm thẳm. Lông mi cong vắt như chải ở tiệm. Cô Thơ những lúc buồn bực trong lòng hay chửi nó là “cái sào chọc cứt”. Lúc thì bảo “cái đồ mặt dày, loại mặt choắt tai dơi, đồ lừa đảo”… Hơ! Nó lừa đảo bao giờ chứ?. Được cái, thằng Hành rất thương mẹ. Nó chưa cãi mẹ bao giờ. Cứ đến ngày này hàng năm, cô Thơ nghỉ chợ, ngồi một đống ở bậc thềm, bên cái sân bé bằng chiếc chiếu. Chai rượu đế đã vơi nửa và cái đĩa con chỏng chơ mấy hột lạc rang cả vỏ cháy đen. Mặt cô buồn chảy ra. Những lúc như thế thằng Hành chỉ dám lặng lẽ ngồi ngó mẹ nó và im lặng. Hồi lâu chừng như nhịn hết nổi. Nó len lén lại gần lay vai mẹ hỏi: Mẹ khóc à?

Khóc đâu nào.

Mắt mẹ đỏ lên cả rồi kìa…

Cô Thơ vội lau nhanh khoé mắt sũng mước…

Bố con đâu…?

Câu hỏi của nó rơi vào nỗi đau trống hoác. Cô Thơ giương đôi mắt đỏ khé nhìn nó. Thằng Hành vội quay đi nơi khác, tránh tia nhìn nóng rực. Nó lầm bầm: Mắt thế kia mà kêu “trong veo như ánh mắt em Thơ”. Lão Hổ toàn nịnh đầm.

Biến rồi. Tiếng cô Thơ rít qua kẽ răng. Ực! ly rượu cạn qoeo. Tiếng vỏ lạc vỡ vụn nghe như có bụi. Thằng Hành cảm thấy sợ mẹ nó, ít nhất là vào lúc này. Nó lẩn ra một góc khuất ngồi lặng.

Nhớ ngày đó, cách nay đã gần năm. Một chiếc ô tô đen bóng sang trọng đỗ ngay cổng chợ. Một người đàn ông dáng lùn mập, tóc chải gôm bóng lộn, quần áo là lượt. giày tây bóng loáng… Lão đứng cách hàng cô Thơ độ vài chục mét, nhìn cô rất lâu. Mải bán hàng không để ý. Mãi lúc ngẩng lên thấy lão, mặt cô chợt đanh lại. Cô cúi mặt ngồi lặng một lúc. Bất ngờ cô Thơ vùng đứng dậy. Xăm xăm bước đến trước mặt gã đàn ông bóng lộn. Không nói không rằng, túm ngực áo gã đẩy mạnh. Gã ngã ngửa ra chợ vì bất ngờ. Cô Thơ như một con hổ cái chồm lên gã. Hai tay vươn ra khoằm như hai cái móc sắt vung lên làm động tác bươi bươi. Chắc lúc đó cô tưởng cái mặt gã là đống rác hay sao ý. Mọi người vội xúm đến can cô… Gã kia lặn mất tăm từ đó. Người ta đồn rằng người đàn ông ấy có khi là bố thằng Hành.

Nó hỏi: Phải không?

Mẹ nó quát: Không?

Đã lâu không thấy lão Hổ lần mò sang nhà cô Thơ. Lần trước cũng lâu rồi. Lão lấy hết can đảm mò sang. Lão gạ cô Thơ uống rượu. Đợi lúc cô Thơ có vẻ phê phê, lão gợi ý muốn… “truyền giống”. Bị cô túm ngực quát vào mặt: Đừng tưởng bở…?. Cô quát to đến nỗi văng cả nước miếng. Lão Hổ lấy tay vuốt khuôn mặt tái ngắt. Lão bảo: Vẫn còn may. Cô Thơ chưa có hành động “tự vệ quá mức”. Chứ không thì… Chỉ cần lên gối một phát, là cái “cần tăng dân số” của lão nó đi tong. Lão về đến nhà vẫn còn run. Thằng Hô thấy bố nó buồn rũ như mớ giẻ rách. Nó buột mồm: Cũng… thường thôi!. Lão Hổ tức quá vớ cái chổi quăng mạnh về phía nó. Được thể nó biến luôn. Thằng Hô người thấp đậm. Dáng đi lúi húi. Nghịch ngầm và cục tính. Tuy vậy, nó như cái ăng ten của cả ngõ. Hễ nhà ai có chuyện gì, nó đều có mặt để bồ hóng. Bao giờ cũng buông một câu:… “Cũng thường thôi”. Lâu dần thành quen. Ai cũng có lúc gọi nó là thằng “Thường Thôi”. Nó chi cười... He he!

Cả lũ trẻ con lại tụ họp trong sân nhà văn hoá xóm. Thằng Hô bảo: Chúng mày biết gì chưa?

Cả bọn trợn mắt lắc đầu.

Chuyện mới nhất về cô Thơ.

Hả ? Chuyện gì…?

Chuyện bố thằng Hành ý.

Sao, sao…?

Thì ra nó có bố.

Thằng Bí thủng thẳng: Cái thằng… Thế mà trước giờ chửi nó không bố. Nó chẳng bảo gì cả.

Đâu có ai biết. Mãi gần đây mới nghe ở chợ xì xèo thế.

Thằng Thó hỏi: Vậy lão là ai?

Thằng Bí trợn mắt: Mày máu làm quan mà nóng nảy bộp chộp thế. Đéo biết bao giờ mới làm được quan. Híc. Thì chính cái lão bị cô Thơ đẩy ngã chỏng vó ở chợ hồi trước ý. Nghe bảo lão cùng quê, hồi trước có yêu cô Thơ. Lúc lên tỉnh xin vào cơ quan nhà nước. Gã bỏ cô Thơ lấy con gái một ông quan đầu tỉnh, dù biết cô Thơ đã có mang. Thế là lão thăng tiến vùn vụt. Giờ đã giám đốc một sở oai nhất tỉnh rồi. Nghe bảo sắp lên hàng “bộ” chứ chả chơi.

Thảo nào… ào. Thằng Thó kéo dài giọng.

Thằng Hành biết gì chưa.

Tao đâu biết.

Thế bây giờ sao rồi?

Còn sao nữa. Lão ấy lấy vợ cả chục năm vẫn không có con. Nghe bảo ngày trước, nhà bố vợ nuôi đàn chó đủ loại đông lắm. Một bữa gã đến cưa con gái sếp. Lớ ngớ thế nào bị con Béc nó xông ra ngoạm một phát, đi luôn một “trứng”. Quả kia không biết vì sao mà cũng… ung luôn. Còn mỗi cái “củ”… vô dụng. Hi hi! Lần trước nghe bảo lão về tìm con. Bị cô Thơ tẩn một trận nên thân mà không dám làm gì. Lão Hổ thì bảo: Thằng chả số tiệt giống. Mà cái cô Thơ kia cũng ghê gớm lắm cơ. Ai đời lão Hổ gạ gẫm tán tỉnh mãi. Lần nào cũng bị cô Thơ làm cho sợ đến thụt cả… vòi lại. Tống cổ lão về nhà rồi, cô còn chửi đổng suốt tối. Nào là: Cái đồ mặt dày, mày dạn mà cũng đòi ngủ với bà sao? Bao thằng quan to sếp nhớn gạ gẫm chán ra, đây còn chưa thèm, huống chi cái thứ mặt dày, mồm thối… Ờ mà cái “lỗ” này thế mà có giá ghê nha. Bao kẻ sang thằng hèn cũng từ đó mà chui ra. Làm đến ông nọ bà kia rồi cũng có lúc quay lại rúc mặt vào chỗ ấy. Vừa dơ vừa khắm, thế mà vẫn cố mà rúc. Lạ thật…


Lão Hổ ngồi lặng nốc rượu. Bị chửi đểu tức quá, vớ cái chổi quăng mạnh về phía thằng Hô. Nó vùng chạy ra ngõ, dừng lại lầm bầm: Cũng… thường thôi. Tiếng thôi kéo dài ra, buông thõng.... 

(còn nữa)

Thứ Năm, 18 tháng 5, 2017

Số 464-2017 - Đàn bò vào thành phố - Trịnh Công Sơn

GIẤC MƠ THẾ KỈ

Đàn bò vào thành phố (Một bài hát của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn). Từ hồi chúng vào, nay đã gần trăm năm. Và công cuộc “vô sảng hóa” mang cái tên “XHCN…” mà đám “bò móng đỏ” cố tình tô vẽ hoa cà hoa cải đến lóa cả mắt thiên hạ bao năm, mà đến nay vẫn “không biết đến cuối thế kỉ này có… nhìn thấy không?”.

Bò móng đỏ quả là lũ phàm ăn. “ Chúng ăn không chừa thứ gì” như chúng tự nhận. Chúng trở thành “cả một bầy sâu” chuyên đục khoét tàn phá đất nước đến tàn tạ. Chúng đói đến nỗi phải cắn cổ nhau để hút những giọt máu đen đúa, tanh tưởi của nhau. Chúng tàn ác và hèn hạ đến đỉnh điểm vào những năm đầu thế kỉ 21… Bất kể là đồng loại hay đồng chí. Những người từng nhịn ăn, nhịn mặc để nuôi giấu chúng thời kháng chiến. Từng cống hiến cả phần xương máu quý giá cho cuộc đón rước chúng vào thành phố. Chúng cũng cướp hết không tha. Rồi ngay cả những người mang cái tên “đồng chí” có tới 40 năm, 50 năm, 60 năm tuổi… "bò", vẫn cứ bị chúng đánh… gẫy cả đùi vì không chịu để chúng… hút máu. Ngày tận thế của lũ ác quỷ đã gần kề. Đàn bò đang rã đám và kẻ khôn đang tìm đường trốn chạy…

Vậy là chúng quay sang chúng… ước mơ. Những thành phố hiện đại, tráng lệ đẹp như mơ, mà thực ra đã được xây dựng từ trước khi chúng tràn vào thành phố. Những nền văn minh, tiến bộ biến những ước mơ đẹp lung linh, vĩ đại của nhân loại thành hiện thực. Có người thắc mắc: Tại sao đến tận bây giờ lũ bò móng đỏ mới biết mơ. Người kia lại bảo: Trước kia rừng vàng biển bạc. Tài nguyên thiên nhiên thừa mứa ra đấy. Còn bận đi cướp, đi vơ vét cho sạch sành sanh đặng mang về nhà… Làm gì có thời gian mà mơ. Còn bi giờ mới mơ… thì mày biết đấy. Rảnh quá mới mơ chứ!?

Một thằng hỏi: Bò…!. Sao cái cổ mày nó cứ… ẹo ẹo thế kia.

Là tại tao bị tật bẩm sinh nên… ẹo.

Ừa, thảo nào chúng nó cứ gọi mày là “niểng” mà tao đéo hiểu.

"Niểng" là từ có nguồn gốc ở quê tao.

Sao mày lại ước mơ “hòn ngọc viến đông” trở thành Sinh, mà không mơ ngược lại. Bởi “hòn ngọc viến đông” nó có từ trước khi thằng Sing nó xây dựng cái mà mày giờ mới ước mơ. Mày cũng thừa biết đi đục mấy cái vỉa hè thò ra thụt vào kia thì làm sao “bò móng đỏ” tiến hóa thành người văn minh, tiến bộ cho được?

Bởi dzậy. Thế mới là ước mơ… Là mơ thôi mà. Mày hiểu không?

Sao mày lại mơ cái Thủ đô ngàn năm ôn… Ý lộn là… “dăng giậc” gì đó, thành Ba-Di… hào hoa tráng lệ của nước Pháp và thế giới?

Đó là tao đang mơ. Tao hỏi mày. Thế có ai mơ xuống địa ngục không?

Ùa… tao công nhận. Chỉ có điên mới mơ xuống địa ngục thôi. Nhưng tao thấy hình như cái đầu của mày nó không được bình thường. Mày mơ thành Ba-Di. Thế thì trước hết mày phải lôi cổ, mày đánh cho tuốt xác mấy thằng ngày xưa đánh đuổi bọn Pháp về nước ý. Cứ để bọn Pháp cai trị thì bây giờ đâu chỉ mỗi cái thủ đô to vật vã của chúng mày, mà cả đất nước này đã thành Ba-Di hết rồi. Bọn chúng chính là tội phạm, dẫn đến giấc mơ vĩ đại của mày đấy.

Ừa… thì tao có quyền mơ, tao cứ mơ. Chứ bọn đó… trời đánh thánh vật chúng chết hết rồi. Nhưng tao hy vọng rằng “Bình minh đang sắp đến” kia…!

Ừ… Vậy là gần trăm năm qua đất nước này sống trong tăm tối. Nay sắp được đón bình minh rồi đây. Giờ tao mới hiểu vì sao bây giờ bỗng dưng thấy chúng mày hay mơ. Nè… về bảo nhau cả lũ “bò móng đỏ” chúng mày cùng “mơ” đi nhé.


Tưởng chỉ là đùa đùa. Hóa ra là thật mẹ nó rồi. Hơ hơ…!

Thứ Tư, 17 tháng 5, 2017

Số 463-2017 - Truyện ngắn - Cũng... thường thôi.

CŨNG… THƯỜNG THÔI?

Thằng Hành ới ơi!… Tiếng người đàn bà lanh lảnh, nhọn hoắt như khoan xoáy vào màng nhĩ. Thằng Hành đang say sưa chơi bài bỗng giật mình, vùng đứng dậy. Thôi chết, mẹ tao gọi. Chơi tiếp đi, định nổ hả…? Mẹ tao gọi, mai chơi tiếp…. Thằng Hành ném mấy quân bài xuống đất, vùng chạy như bay như biến làm cả bọn chưng hửng… Thằng Bí quăng tập bài theo chửi thề: Đ… mẹ, thằng này không có cha mà khôn thế. Đang máu… Thôi nghỉ.

Thằng Bí lớn nhất lũ trẻ con trong ngõ. Tay cờ bạc của nó chẳng hơn gì mấy đứa khác. Nhưng vì nó lớn hơn một tuổi. Lại không phải đi học ở trường. Cả ngày chẳng phải làm gì. Chỉ lêu lổng hết đá bóng lại trèo me trèo sấu. Các vụ quậy phá xảy ra trong ngõ, nó luôn là thằng đầu têu. Này chúng mày… Nó ngoắc tay. Cả bọn xúm lại. Tao có “quả” này hay lắm. Chuyện gì…  chuyện gì…? Chơi thằng Hành một vố. Thằng ấy tên Hành. Từ giờ kêu tên nó là “Củ hành” nghe chưa? Cả lũ hùa theo: Được đấy, được đấy… Thằng Thó chẩu môi. Đéo hay! Cả bọn nhâu nhâu: Mày có gì hay thì nói ra đi, úp mở cái đéo gì. Thằng Thó con lão Thò, nhà cuối ngõ, nghèo như mõ. Bố nghề xe ôm, mẹ bán hàng cơm ngoài chợ… Tên là “Thó” nhưng nó không “thó cáy” (ăn cắp), lành một cục, học cao nhất bọn: Lớp 9. Đợi cả bọn bớt ồn ào, nó mới bảo: Phải gọi tên nó là thằng “Ngọc hành”. Cả bọn chưng hửng. Ngọc Hành là cái chó gì? Tao thấy đéo hay. Chờ một lúc, thằng Thó mới e hèm, lên giọng giảng giải: Ngọc Hành có nghĩa là cái “chim” đó. Chim tụi mày nhỏ xíu, mỏ khoằm… chưa được gọi là chim. Phải thẳng tưng, hùng dũng như anh cả Tèo, chồng chị Tẻo ấy. Phải có lông có cánh đàng hoàng mới gọi là chim. Thằng Hô lúc này mới nhẩn nha: Cũng thường thôi…! Cả bọn gườm gườm nhìn nó: “Cũng thường thôi” là cái đéo gì chứ. Mày nói đi… Cũng thường thôi. Tên ấy chưa hay lắm. Nhưng tao chưa nghĩ ra cái gì hay hơn. Thôi thì cứ theo nó, gọi là thằng “Ngọc Hành” vậy…

Cả bọn tung hô thằng Bí ầm ĩ. Cung kêng nó chạy quanh sân nhà văn hoá xóm. Vừa chạy vừa hô vang: Hoan hô, hoan hô! Thằng tổng thống Bí muôn năm. muôn năm… muôn… ý địt mẹ… năm, Hự…? (có thằng ngã xoài)

Chiều chầm chậm đổ xuống con ngõ nhỏ hun hút, tối mờ. Lũ nhóc đứa nào về nhà đứa ấy. Tiếng người rộn lên sau một ngày vất vả kiếm sống. Con ngõ chỉ thật sự sống lại vào chập tối hàng ngày như thế. Lũ nhóc cả ngày quậy ồn ã. Giờ thì im thin thít. Chỉ nghe tiếng mẹ chúng la mắng tội mải chơi quên việc nhà. Trời tối hẳn. Mọi nhà đã sáng đèn. Bữa cơm đã xong mà mẹ con thằng Hành vẫn còn lục đục. Cô Thơ, mẹ thằng Hành đi bán hàng cả ngày ngoài chợ. Nó mải chơi chẳng chịu nấu cơm. Học về từ lúc 5 giờ chiều. Mải vui cùng lũ bạn, nó quên béng chuyện đó. Nghe mẹ la mắng mãi, chừng cu cậu tức khí: Mẹ thôi chửi đi nhá.

Ái chà chà! Hồi này mày oai rồi. Hừ… Sao mày bắt tao thôi. Mày là con tao. Hư thì tao dạy. Động gì đến thằng nào con nào? Tiếng thằng Hành: Trẻ con bây giờ là “chủ nhân tương lai của đất nước” đấy. Thấy TV nó bảo thế. Mẹ chửi con là chửi “chủ nhân của đất nước” đấy nhá.

Ôi trời đất ơi, làng nước ơi. Con tôi nó làm “ông chủ nhân” từ hồi nào vậy kìa. Thế ông chủ nhân tương lai kia có ăn không thì bảo. Chủ nhân thì phải giàu có. Phải nhà lầu xe hơi, kẻ hầu người hạ. Phải quần là áo lượt, tóc chải gôm bóng lộn. Mặt phải trơ, trán phải bóng. Ruồi đậu trượt chân ngã gãy răng… Nhìn ông con tôi kìa… Cô Thơ hạ giọng trì chiết: Phải làm mới có cái mà bỏ vào mồm con ạ. Nhắc cho mày nhớ nha: “Com lê ca vát cổ cồn. Không làm thì lấy máu lồn mà ăn”. Đã rõ chưa hả “ông chủ nhân”? Cái ngữ như “ông” chỉ đáng mặt làm chủ nhân cái… đồ chó chết thôi. Cô Thơ một lần nữa hạ giọng, giờ chỉ như tự nói với mình: Mẹ nó, tiếc công mang nặng đẻ đau, giờ mới hay nó còn giàu chí tưởng bở hơn cả mình…?


Thằng Hô nãy giờ đứng thập thò ngoài ngõ. Nó lầm lũi quay đi, mồm lẩm bẩm: Cũng… thường thôi???

Thứ Bảy, 6 tháng 5, 2017

Số 462-2017 - Hóng hớt cúi từng... (chuyện có thật không hề bịa).

CHUYỆN XÓM TÔI

Cái xóm nhỏ bé của tôi nằm ở trung tâm một thị xã nghèo. Năm tôi đủ lớn để biết, thì đó là nơi tôi và  gia đình tôi đang sống. Cách nay đã hơn 60 năm. Thời chiến tranh đã qua. Thời bao cấp cũng qua. Thời đổi mới “XHCN định hướng… cái mẹ gì đó" chắc cũng đang sắp… qua. Tôi từ một đưa trẻ trở thành thanh niên… và bây giờ là một lão già về hưu sống một mình, cô đơn trong cái ngõ nhỏ của cái thị xã nghèo xưa đó. Giờ đã được phong là thành phố… “cấp II”. Sự xô bồ của thời “kim tiền XHCN” mà có người gọi là “ thời CNTB hoang dã” đã khiến cuộc sống của chúng tôi trở nên bấn loạn. Trước mặt nhà tôi đang ở. Bên kia con ngõ chừng 3 m là cụm nhà của gia đình ông nguyên "tổ trưởng dân phố” (ổng là  nhân vật chính trong truyện ngắn “Bác tổ trưởng dân phố” của tôi hồi trước). Ổng đã kịp mua gần hết khu nhà của một bà góa già nua bất hạnh với giá rẻ mạt. Bà ta có tới 3 người con trai mà cả 3 đứa, không đứa nào biết bố chúng là ai…

Ông tổ trưởng dân phố tên là ông Đát. Nhưng do bị cảm gió nên cái lưng ông bị gù gập hẳn. Cái cổ ông cứng đơ không quay đi quay lại lại được. Muốn làm được việc đơn giản đó. Ông phải quay cả người. Bà con quen gọi ông là ông Đát Gù. Ông làm thợ may gia công ở nhà. Bà vợ không việc làm chỉ loanh quanh lo việc cơm nước cho ổng và bầy con sáu bẩy đứa, lốc nhốc vừa trai vừa gái... Cách dăm năm lại đây thấy ông già yếu lắm, nhưng vẫn rất chăm thể thao. Ngày nào ông cũng mũ cối bọc vải kiểu “thời điện biên phủ”. Tay cầm cái túi cũ. Lụi cụi lang thang khắp mấy khu phố đặng… không biết làm gì. Ông Đát hễ cứ gặp ai trong ngõ cũng kêu ca: Sao không có ai chào hỏi ông bà lấy một tiếng. Cả xóm già trẻ lớn bé đều cười mỉm không nói gì. Ông Đát chia cho hai thằng con trai út, mỗi đứa một phần đất sát nhau quay ra ngõ. Mỗi ô chừng hơn 40m2. Thế là cả hai thằng này cùng lúc làm 2 ngôi nhà khang trang 2 tầng, cao ráo uy nghi, mở cửa quay ra ngõ. Chuyện bắt đầu từ đây…

Thằng trai thứ nhất là anh. Chuyên nghề cờ bạc bịp. Chuyên mở sòng thâu đêm tại nhà. Vợ nó cũng là dân cờ bạc, cũng không nghề nghiệp. Nghe nói hai đứa gặp nhau trên xới bạc và trở thành… vợ chồng. Cô vợ chuyên chầu rìa xới bạc ăn hoa hồng. Vợ chồng nó có hai đứa con, một trai một gái. Mấy lần hết tiền, nợ nần lung tung. Thằng chồng trốn biệt tăm mấy tháng. Trở về không còn thấy ai đòi nữa. Ồi... cái thứ tiền cờ bạc ý mà. Đòi đã khó. Có khi lộ ra lại... khốn vào thân Vợ chồng thằng này nhiều lần chửi nhau cả đêm vang xóm, chả ai ngủ được. Bằng những lời chợ búa có thể nói là… không kém bà mất gà trong clip “chửi mất gà” trên TV.

Thằng thứ hai vốn là đứa trẻ ngang tàng. Mới hơn 10 tuổi đã bỏ học đi bụi, biết chém người. Bị bắt tạm giam 4 tháng. May mà lúc đó ông Đát còn đương chức “tổ trưởng dân phố” nên bỏ tiền đền người ta. Rồi chạy chọt thoát tội tù. Nhưng lớn lên thằng này biết lo tu chí. Nó mua công nông, rồi mua xe ô tô tải ben chuyên chở vật liệu xây dựng, phế thải trong thành phố. Tiền trong túi rủng rỉnh. Con vợ nó vốn không nghề nghiệp. Chuyên ở nhà đẻ và… trông hai đứa con. Cô dâu này của ông Đát vốn là dân anh chị bờ bụi có tiếng. Nó không biết làm gì để kiếm sống. Hàng ngày, hễ thấy chồng đi làm, là nó cả ngày la cà, tụ tập ngồi quán xá buôn chuyện hóng hớt, đề đóm, cờ bạc. Vay chỗ nọ đập chỗ kia. Nhiều bữa không nấu cơm ăn nên thường bị chồng chửi. Cái cách chửi của thằng chồng thật rất độc đáo, khó dùng chữ để tả. Nó là những ngôn từ của cái đám mới biết cái chữ thì bỏ học, chuyên trèo me trèo sấu, lêu lổng chốn thị thành… Mỗi khi bị chửi. Con vợ thường gân cổ cãi lại còn to hơn chồng…

Vào một ngày đầu tháng 4 năm 2017. Thằng chồng phát hiện ra con vợ nó mắc nợ đám cho vay nặng lãi, đám đề đóm, hụi họ với số tiền cả tỷ Cụ… Nó tức quá chửi bới om xòm, đòi tống cổ con vợ ngoan, dâu thảo nhà ông Đát ra khỏi cửa. Con vợ nó dứt khoát không chịu đi. Thằng chồng bèn báo công an, vu con vợ ăn cắp tiền của nó. Công an hính sự vào cuộc, mời con vợ nó lên phường bắt khai báo… Nhưng chỉ vài ngày sau vụ việc trở lại như cũ. Tưởng mọi chuyện đến đáy là yên… Con vợ trở lại nhà trông con như thường lệ. Và những cuộc chửi lộn giữa hai vợ chồng chúng cũng xảy ra rất… thường lệ. Thằng chồng phát hiện vợ nó ngoài cắm CMT nhân dân, sổ hộ khẩu, cắm "bìa đỏ" nhà nó. Lại còn nợ đám cho vay nặng lãi số tiền khá lớn, không có khả năng trả. Nó từ chối trả nợ thay và đe cắt chu cấp tiền bạc… vĩnh viễn?

Chuyện lên đến đỉnh điểm khi vào một đêm đầu tháng 5/2017… Cả xóm yên lành trong giấc ngủ mỏi mệt sau một ngày kiếm sống gian nan vất vả. Tỉnh dậy thì tất cả đều tá hỏa. Đám đòi nợ thuê từ lúc nào đã ném một bọc cứt to tướng vào cửa xếp nhà vợ chồng thằng trai út ông Đát. Bọc cứt vỡ tung tóe khắp cửa, khắp ngõ nhà nó. Do ban ngày có lệnh cấm xe tải vào thành phố. Thằng chồng đều phải làm việc từ 8 giờ tối đến mờ sáng hôm sau mới về đến nhà. Thì thấy cô vợ đang xách nước rửa cửa. Tuy nhiên do lười biếng, cẩu thả… con vợ chỉ rửa cái cửa của nhà nó. Dòng nước xả ra chảy dọc theo ngõ xóm, mùi hôi thối được thể lan tỏa lồng lộng khắp mọi nhà. Cả xóm la làng. Anh chồng vùng dậy mắt nhắm mắt mở, ngơ ngác nhìn quanh. Bỗng thấy mùi cứt xộc thẳng vào mũi. Nó tỉnh ngộ, bèn vung tay chửi vợ tưng bừng… Cả xóm chả ai bảo ai, cùng mang nước ra ngõ đổ lênh láng. Vung chổi khua roàn roạt cũng rất… tưng bừng. Hay một nỗi. Thấy chồng chửi. Con vợ cũng xắn quần, nhảy tưng tưng chửi lại hăng không kém…

Ông Đát không dám ló mặt ra khỏi cửa. Chỉ ở phía trong nói vọng ra “Cái loại con người không bằng con chó. Nuôi con chó nó còn biết giữ nhà. Nuôi con người để chúng ném cứt vào nhà thì… phí cơm”. Tiếng ông Đát lẫn vào tiếng chửi nhau chát chúa của cặp vợ chồng thằng con ngoan. Chỉ có nhà tôi ở sát cửa mới được vinh hạnh… nghe thấy tiếng ta thán của ông!?. Hình như ông bà Đát không nhớ câu "Con nhà tông, không giống lông thì cũng giống cánh" thì phải...!

Chuyện đến đây thì ngừng. Cả xóm chả có ai dám lên tiếng. Chỉ cắm cúi đổ nước quét phần cửa ngõ nhà mình. Bọn họ đều biết. Cứ vớ vẩn nói động đến đám con nhà ông Đát. Thì bất kể là già trẻ lớn bé, thế nào cũng bị chúng chửi lại, bằng nhưng lời thật… khó có bút nào tả nổi. Đám hàng tôm hàng cá ngoài chợ cũng phải tôn bằng… sư phụ.


Chả biết nên vui hay buồn cho cái ngõ xóm khốn khổ của tôi…!?


Thứ Sáu, 5 tháng 5, 2017

Số 461- 2017: Truyện vui cuối tuần: Hợp chủng quốc XHCN...

ĐƯA CON HỢP CHỦNG… GIỐNG.

Có hai vợ chồng mới cưới nhau. Chồng Mỹ, vợ việt. Vừa đẻ một thằng con trai bụ bẫm kháu khỉnh.

Chồng bảo: thế là tao đã có đứa nối dõi rồi. Vợ thì bảo. Chưa biết thế nào . Nó lớn lên mới biết…!?

Lớn lên nó bị… bóng.  Một bữa cô hàng xóm cùng cô vợ đi họp phụ nữ về. Mới hỏi:  Bóng là cái gì.

Bóng là nửa đực nửa cái đó.

Dưng mờ... nó thuộc phe nào…?

Tao nói cho mày biết nhá. Tao cũng đéo biết luôn.

Thế hóa ra mày đẻ nó ra mà đéo biết nó là giống gì à?

Thì đúng vậy. Đến tao cũng còn đéo biết tao thuộc cái giống gì nữa là…

Tại sao?

Khó giải thích quá…

Thì tao có truy cứu trách nhiệm hình sự theo điều 79, 88 hay 258 đéo gì đâu gì đâu mà mày sợ.

Tao là đảng viên. Giai cấp lãnh đạo. Tao có chỉ thị ngầm số 15 che chắn. Tao đéo sợ. Nhưng...

Nhưng sao?

Tao là đảng viên cộn sảng. Còn ổng là quan chức chế độ dân chủ tư bản. Nên…

À... Tao hiểu rồi. Vì vợ chồng mày là thứ "hợp chủng giống" nên đẻ ra cái thứ … đéo giống ai?. Nó đéo ra đờn ông. Cũng đéo ra đàn bà… Hù... thiệt tình.

Thế nó tên là gì?

Nó có một cái tên dài ngoẵng: "CHXHCNVN"

Tên đéo gì mà dài ngoẵng ra thế…!

Mày hãy lên mạng. Mày “gúc-gồ”. Mày gõ cái dòng chữ đó phát, là mày hiểu ngay…

Ua… dễ thế mà tao đéo biết…

Chứng tỏ mày sống ở Mỹ bao năm mà đéo sáng cái lòng ra… Bọn Mỹ là cái bọn “Thế lực thù địch, bọn tự suy thoái, tự diễn biến” đấy nhá. Trong con mắt người đảng viên như tao thì chúng đều là phản động. Những thằng nào con nào đảng tao bảo không nghe cũng đều là giống đó hết. Hiểu chửa?

Ua… Giờ tao mới hiểu tại sao xưa giờ chúng mày toàn tự nhận là “đỉnh cao trí tuệ, là dân chủ đến thế là cùng…  Chúng mày là cả một bầy sâu. Chúng mày ăn không chừa một thứ gì…”


Nhưng chúng tao tất cả đều “Đúng quy trình” hết. Con này phản động chắc rồi. Thì ra thế giới này toàn phản động không hà. Tao nói lại cho mày biết nhá. Đéo như cái bọn tư bản chúng mày chỉ biết có mỗi cái… "dân chủ" không thôi. Ôi… địt mẹ.

Thứ Năm, 4 tháng 5, 2017

Số 460-2017 - Cuộc điện đàm đặc biệt

TỔNG XỈ VẢ…

Địt mẹ thằng cháu Ún yêu quý của Lão nhá…!

Sao bác lại chửi cháu?

Tao không dừng được phải chửi mày một phát. Tao muốn chửi mày mấy tháng nay rồi. Tao vẫn còn đang rất kiềm chế đây. Nên tao hỏi mày: Cớ sao mày dám chống lại Mỹ…

Cháu có thực lực…

Nhưng mày chống nó thì mày được gì?

Cháu… cháu… giữ vững chính quyền ạ…

Ừa… Tao công nhận. Nhưng chính quyền của mày dựa vào đâu để sống?

Cháu bán sâm…!

Địt con mẹ mày phát nữa nhá. Nước của mày không tài nguyên, không nông nghiệp, công nghiệp, không có thằng nào làm kinh tế. Đất đai cằn khô rét mướt, trồng cây lương thực không được… Mày lấy gì làm hột nhân??

Dạ… dạ… cháu nhờ… viện trợ ạ.

Tao biết. Viện trợ của quốc tế là để giúp dân mày không bị đói. Rồi mày ép dân mày đứa nào không tuân theo mày diệt chứ gì. Rồi mày mang tiền đó mày mần hột nhân chứ gì?. Tao đéo tin. Tiền đó chỉ là muỗi… Cộng thêm 10 lần cũng đéo đủ mần hột nhân. Chó nó cũng đéo tin mày. Mày nhìn lại mấy thằng bên tao đi. Chúng thèm mần hột nhân đéo đâu. Chúng nó học bài của Tàu. Nên giờ có khôn hơn chút rồi.

Dạ không phải?

Thế mày lấy cái gì để mần hột nhân?

Dạ… dạ…!

Bí rồi chứ gì. Tao biết, muốn mần hột nhân phải có tiền tấn. Mày bị cô lập . Tài nguyên không có. Chỉ mỗi nhân sâm… Bán được mấy đồng mà ham…

Nói bác không hiểu đâu…

Mày tưởng tao ngu hả. Tao uống nhiều, hay say… nhưng tao không nhảm. Ai chả biết mày mang tên lửa ra quảng cáo lớp nọ lớp kia. Nhưng cái xe… (Chết mẹ mày ở cái xe đó)... Nó lại là xe “madein Chi na” mày hiểu chưa. Đến cái xe cũng đéo sản xuất được mà mày dám khoe tên lửa là do mày sản xuất… Thật chó nó tin… Mày nổ to quá rồi…

Là cháu nhập xe Tàu về chứ bộ…

Nè… Tao nói thẳng cho mày biết nhá. Xe tàu. Tên lửa Tàu… Mày đem chưng hàng tưởng không ai biết gì sao? Trò cũ lắm rồi cháu ạ. Mày chưng hàng |Tàu. Bộ mày muốn làm người chiến sỹ xung kích của Tàu để mày chỗng Mỹ như chúng tao đã từng làm ngày xưa hả?. Mà tao nói cho mày biết nhá: Chống Mỹ là chống lại phần còn lại của thế giới đó mày. Mày muốn là người chiến sỹ xung kích của TQ chứ gì. Muốn ôm bom ba càng chứ gì… Cứ việc.

Nhưng mày hãy tỉnh ngủ để tao nói cho mày biết. Thật ra thằng Mỹ nó không thèm coi mày là cái đít gì đâu. Nó biết thừa vụ mày làm lính xung kích cho bọn Tàu. Nhưng nó cố tình đưa mày thành mối nguy hiểm của thế giới. Làm cho mày trở thành thằng “đã ngu lại cố tỏ ra nguy hiểm” (Sát thủ đầu mưng mủ). Mày tưởng thật nên hung hăng. Nhưng mục đích của nó là thằng thày mày. Thằng Tàu đó… Hiểu chửa. Nếu cuộc thỏa thuận giữa hai nguyên thủ vừa rồi mà không thành. Cái cớ để Mỹ cấm vận TQ đã hiện ra trước mắt. Mày hiểu chưa. Hở thằng khôn nhà dại chợ.

ĐKM thằng cháu Ủn phát nữa…  Ai cũng bảo nó  khôn lắm. Nhưng mày còn “trẻ người non dạ” nên vẫn cứ… ngu. Thằng cháu Ủn iu quý của Lão ơi… Mau tỉnh ngủ đi… kẻo muộn. Mày chết thì chả đáng gì. Chỉ là một cái mạng cùn chết như chó chết thôi. Nhưng 26 triệu dân mà mày đang chăn dắt. Mày phải có trách nhiệm với cuộc sống, với sinh mạng của họ. Mày muốn làm tên đồ tể theo thằng Hít, thằng Xít, thằng Mao, thằng Hù… nữa hở mày… hả mày?.


Một lần nữa. Tao khuyên: “HÃY TỈNH NGỦ ĐI”. Đkm thằng cháu iu của Lão ợ. Nước chảy đến đít rồi đó…!!!???