NỖI NIỀM
ANH ĐẠI
Thằng
lái xe dìu anh vào đến cửa. Chị ơi, hôm nay anh hơi mệt. Chị đỡ anh giúp em
với. Ua, sao hôm nay bỗng dưng nặng thế hở trời. Như tảng đá vậy…?
Anh Đại
nằm im trên giường, bỗng cảm thấy tấm đệm hôm nay cứ như có gai. Anh nghển đầu
gọi: Bà Đại đâu rồi.
Dạ, ông
gọi tôi.
Bà nấu
cho tôi gói mì ăn liền.
Dạ… ờ
mà…?
Chuyện
gì?
Ông chả
mấy lần dặn tôi. Mì tôm của thằng họ Trầm đều là của đểu, có chất bảo quản độc hại cao gấp hơn 100 lần quy định đó sao. Xưa rồi ông ăn toàn hàng hiệu, sao bữa nay lại…
Bà không
nấu thì thôi vậy… Anh Đại giận dỗi quay mặt vào tường.
Dạ, là
tôi lo cho ông thôi. Tôi nấu ngay đây.
Ăn xong
bát mì, khắp người anh Đại mồ hôi tháo ra như tắm. Ờ, hình như báo chí nó tuyên
truyền đểu sao chớ. Người già ăn thứ mỳ của thằng họ Trầm hình như nó tỉnh
người ra sao đó. Thấy sảng khoái dễ chịu hẳn. Nghĩ đến đó, anh Đại liu riu vào
giấc ngủ.
Anh thấy
mình đang bay rất nhanh giữa làn mây ngũ sắc. Bỗng anh bất ngờ la lên: Dừng
lại. Hình như thầy tao đang ngự ở bên kia… Anh dừng bước giữa thảm cỏ dày xanh
mướt đến ngỡ ngàng. Phía xa kia dưới một gốc cây to, cành lá xum xuê.
Anh lại ngỡ ngàng lần nữa: Ơ kìa, sao thày lại ngồi ở chỗ đó chớ. Xưa giờ dân
ta vẫn bảo: “Thằng Cuội ngồi gốc cây đa” cơ mà…
Anh chạy
vội đến gần cúi chào. Dạ, con kính chào thày ạ.
Người
ngồi dưới gốc cây ngửng mặt lên rầu rĩ: Ta chờ anh tới 43 năm rồi. Giờ anh mới
tới là sao.
Dạ thưa
thày, con bận bịu quá. Giang sơn gấm vóc thày để lại giờ nó tối tăm như hũ nút.
Con lên kế hoạch định cải tạo nó, làm cho nó… sáng trở lại. Nhưng…
Anh đã
thất bại chứ gì.
Dạ…
Ta biết,
anh là trò ngoan của ta. Anh đã tận tâm tận lực, đã cố hết sức rồi…
Dạ xin
thày chiếu cố ạ..
Thôi,
anh đã hoàn thành xứ mạng của mình, đã đến lúc anh về gặp ta rồi.
Dạ con
chưa hiểu ý thày…?
Chẳng
cần phải hiểu. Anh ngồi xuống đây với ta. Ông thày thở dài. Mấy thằng trước anh
đều là một lũ trò đểu. Nhân cách chúng chẳng ra gì. Có thằng còn âm mưu hãm hại cả ta nữa. Ta dạy "làm cách mạng để cướp chính quyền" thôi. Thế mà bây giờ chúng cướp tất, cướp triệt để, cướp sạch sành sanh, cướp có tổ chức luôn... Anh thì khác. Anh trung thành đến mê muội. Nhưng anh làm ta tin anh…
(hình từ internet)
Dạ, con xin cám ơn thày… Con muốn báo cáo kết quả đợt “chỉnh đốn” theo bài bản của thày ạ.
Dạ, con xin cám ơn thày… Con muốn báo cáo kết quả đợt “chỉnh đốn” theo bài bản của thày ạ.
Anh khỏi
báo cáo, ta biết cả rồi. Anh nghỉ ngơi đi, đừng cố thêm làm gì nữa. Số của
chúng nó tận rồi, không cứu được nữa đâu...
Dạ con
xin lĩnh hội ý thày.
Anh có
nhớ bài thơ “Chào sáu mốt” của thằng Lành không. Khi đã lên đến “đỉnh cao muôn
trượng” thì chỉ còn mỗi lối duy nhất là đi xuống. Lên đến đó con người ta cô đơn
lắm. Cứ coi gương của ta thì rõ, biết là thế cũng đành... chấp nhận thương đau mà ôm hận ngàn thu… Thôi, anh
tìm cách hạ cánh đi. Người khôn thì hãy rời khỏi khi đang ở đỉnh cao. Anh hãy
lấy cuộc đời của ta mà tự răn mình. Mặc mẹ chúng nó đi…!?
Dạ… con
xin lĩnh hội ý chỉ của thày…!!!???
***
Bỗng anh
Đại bị một vật lạ thốc rất mạnh vào lưng. Anh la hoảng: Bớ người ta, bớ thằng
Cuội. Mày chăn trâu thế nào mà để nó xổng chuồng. Ối giời ơi, con trâu... điên nó húc tao đau quá này trời…
Hu hu hu. Mau cứu tao, cứu… tao với. Ối giời ơi đau quá…!?
Bà Đại
thấy chồng bỗng giật nảy người, rên lên thảm thiết, mồm lảm nhảm những câu ú ớ,
người thoát mồ hôi lạnh, vội lay gọi tíu tít…
Anh Đại
thều thào: Bà sang bên đó trước lo dọn dẹp nhà cửa đi. Nhớ gọi các con cháu
cùng sang. Nhưng phải từng đứa một kẻo chúng nó nghi. Tôi sắp xếp nốt mấy thứ
công vụ. Tôi kiếm cớ sang đó chữa bệnh là xong thôi. Cứ vậy đi…!
Ông ơi
mình đang… mà sao ông vội…?
Bà đi
nhanh kẻo trễ.
Dạ… Vậy ông
lo giữ sức khoẻ. Tôi đi đây.
Ừa, bà
đi mạnh giỏi. Nhớ bảo trỏng…!!! (né từ húy)
Bà Đại
chắp tay cúi khom: Ông cũng… nhớ bảo trỏng nha…!?
Ngoài
hiên bỗng có tiếng khóc rống lên. Hu… hu… hu…!?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét