Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

Số 25-2013: "Ai em"... Xỉn bố nó gòi... Hức.


THƯ NGỎ….
(Nhân có tin mới về vụ Bau-xít tây nguyên)



Kính gửi bác Chi bác Ngọc… Dân ta có câu: “yêu cho roi cho vọt, ghét... cho rượu cho mồi”. Em nghĩ các bác là bậc tiền bối, có tâm với đất nước, có tầm với dân tộc. Luôn có lòng lo lắng cho vận mệnh của đảng. Các bác đúng là những người cộng sản chân chính. Em vô cùng kính chọng cái tâm cái tầm của các bác. Em nghĩ. Không phải chỉ có mình em đâu. Chắc là ở ngoài chợ kia, có ai đó cũng có tấm lòng như em thôi.

Nhìn lại mấy năm qua. Em đối chiếu và suy nghĩ nên thấy rõ rằng. Các bác thật sự yêu đảng và vì đảng. Còn hơn các đồng chí đang ra sức nổ, ra sức bao biện và “chịu trách nhiệm chính trị” xoen xoét trên ti vi kia mấy tầng mấy bậc. Rồi mới thèm để ý tới cái đám tự nhận “còn đảng còn mình”  mọi rợ kia. Em càng hiểu rõ tại sao đám đó được đảng ưu ái  đến thế…!?

Em cũng thay mặt cho vợ em, một đảng viên kì cựu có gần 40 năm tuổi đảng, xin gửi lời cám ơn các bác. Thôi thì lịch sử sẽ chiếu cố các bác bởi tấm lòng của những người CS chân chính. Nhưng thật là buồn vì các bác có tâm mà chẳng được “người ta” quan tâm. Vậy thì cái tâm của các bác đã bị gửi… nhầm chỗ rồi. Giống như thời cụ bành tổ Hùng Vương được bác Tố Hữu miêu tả là: “Nỏ thần cố ý trao tay giặc…”. Phải không các bác đáng kính?.

Thôi thi nhà em vốn thấp cổ bé họng, nhưng được các đồng chí phong cho cái danh hiệu… “ông chủ”. Em cũng thử lên gân lên cốt phát cho nó máu. Nhà em xin có nhời với các bác. Vở cũ màn đã hạ từ lâu. Có cố cũng chỉ vớt vát tí mỡ nổi mỡ phèo thôi.  Ở nước mẹ vĩ đại kia đã có tới hàng vạn quan chức bỏ chạy, ẵm theo hàng trăm tỉ đô la. Các bác có tiền thì cũng nên chạy đi, càng nhanh càng tốt. Kẻo bọn… chúng nó bắt chước các đồng chí ta hồi sau 1975 ở miền Nam thì có mà… hết đường vượt biên!?

Vài lời chân chọng gửi các bác. Cũng là lòng thành, em mong các bác được “vạn sự như ý”…!?

Em vốn chỉ là loại “chân đất mắt toét”. Lại tự xưng là “Hồ Đồ” thì tri thức thuộc loại … “không thèm chấp” rồi. Em lại đã chơi hơn ½ lít xị đế nữa. Chắc em sẽ còn loạn ngôn nổi điên không có chừng mực hơn cả nghị Phước ấy chứ. Người ta bảo “rựu vào nhời ra”. Mong các đồng chí bác không cố chấp. Thư đã cạn nhời, lòng còn mở ngỏ... “Trong lúc xỉn quắc cần câu, có gì sơ xuất, xin được lượng thứ…!?”

Ai em: “Lão Hồ Đồ”.

Ua... Pà mịa nó, “Ai em” là cái chó gì chứ?, dốt ngoại ngữ như Lão Hồ Đồ mà lại máu chơi sang, dám múa dìu qua mắt… trạng. Thiệt tình… !?

2 nhận xét:

Anna Nguyen nói...

Hi hi...đợi say mới dám ngõ nhời :))

lao dochanh nói...

Hù... mịa khi còn tỉnh bố thằng nào dám... thở to?